Thơ Nguyễn Lãm Thắng

1

 
 


MÀU KHÓI CŨ
Tôi về dòm lúa, ngó dâu
Lơ ngơ đạp đống cứt trâu cuối chiều
Chim chuyền bụi duối, chim kêu
Hoàng hôn xúm lại rất nhiều bóng tre
Một mình tôi bước, tôi nghe
Tiếng con bìm bịp kéo hè qua thu
Mộ xưa đã khác hình thù
Mắt tôi ríu lại, ngó bù mắt bay.
À HÁ!
Đôi lúc nghĩ cuộc đời vui chi lạ!
Vầng trăng kia ở tuốt phía trời cao
Ta mải ngắm, thế là ta đạp cứt
Trăng mỉm cười, ta thì bảo: không sao!

DƯỚI RẶNG TRE
Tôi thấy người đang chảy ra
Mặt trời tụ máu trên da thịt mình
Buổi chiều không một âm thanh
Trơ trơ dưới nắng mấy nhành tre khô
Đường về bóng đổ quanh co
Buồn như mấy đống cứt bò không tên.

 

1 BÌNH LUẬN

  1. Thơ vui thì cũng chẳng sao
    Vỉa hè quan nước tào lao công trường
    Đã mang dáng đứng học đường
    Sao Thày lại viết như phường “cà lơ”
    Thày từng làm cả rừng thơ
    Sót thương kiếp sống bụi bờ thời nay
    Rủa nguyền lời lẽ sâu cay
    “Chém cha” cả lũ Tớ- Thày quan tham
    Chẳng ngờ Thày lại viết “Sàm”
    Hóa ra Thày cũng chỉ “Làm trò” thôi.
    “Con Cặc” là thế! Thày ơi
    Bloger nào đó nặng lời quá chăng?
    Lê Sỹ Thiệp

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here