Thơ Nguyễn Hữu Phú

0
932

 

 

ĐÔNG TRẮNG

Trong đêm khuya tĩnh mịch
Cơn gió lạnh đầu mùa trở dạ
Chiếc lá vàng run rẩy giật mình
Em vội vàng kéo chăn bông đắp
Nhưng vẫn không khỏa lắp hết một bờ vai

Đêm nhớ ai!
Sao cứ mãi lặng im
Trắng bạc sương giăng
Cánh đồng tít tắp
Em cố bật dậy lật tìm kí ức
Sao ngón tay cứ dính chặt vào nhau
Phía góc nhà con mèo mun nằm co thin thít
Hoa cúc tàn,
Từng cánh cuốn theo gió bay đi.

 

LỜI HÁT SỚM NAY

Xé toạc chân trời
bình minh thức giấc
giọt sương hát lời cỏ biếc

Con dế chui ra khỏi hang
đi tìm tiếng gáy
Gốc rạ sộc mùi đêm

Bài ca về đất
Bài ca của đám trẻ mục đồng

Sớm nay
Ngút ngắt
Bầu trời xanh thẳm
lãng đãng mây trắng bay về.

 

Chia sẻ
Bài trướcThơ Nhật Thông
Bài tiếp theoThơ Nguyễn Nhã Tiên

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn