Thơ Nguyễn Hàn Chung

0
766

Màu hương

 

Em thả màu hương cay mắt tôi
Cứ hân hoan chịu có sao.Trời
biết cho là đủ cần ai biết
Em thả màu hương cay mắt tôi
Tôi mắng vui thôi, sao chết tiệt
Còn ham tình ái tuổi giang hồ
Trời đất, cái màu hương bất diệt
 Đời nào thi sĩ giả lơ đi

 Mấy tên quân tử chừ xưa rích
 Lễ giáo làm sao dám bập bùng
 Chớ lên face book love người khác
 Không khéo bên trời em nổi xung

 Em chớ nên làm fan ca sĩ
 Giọng có liêu trai cũng một chiều
 Chỉ  những nhà thơ mà thất chí
 Thơ còn tàn tích đến cô liêu
 
 Chỉ mong nương náu màu hương ấy
 Cho mắt tôi cay buổi rã rời
 Đã yêu thi sĩ đừng run rẩy
 Cứ thả màu hương theo gió khơi
21/11/16
Màu cuối
 Mà đắm lòng đau nhớ sớm mai
tôi đi như giọt nước mưa dài
tôi đi như thể đi như thể
cầm lấy bàn tay của mắt phai
Tôi thở lòng tôi tiếng rã riêng
tôi nghe tôi thấy tôi ưu phiền
em đi như thể đi như thể
tôi đã quen và tôi sẽ quên
Một giọt cuối năm chiều mỏi rạn
lá đông một chiếc rụng âm thầm
tôi là chiếc lá còn run rẩy
lay lắt bàn tay lạnh dưới âm
Mà đắm lòng đau chiều tiễn biệt
sương đọng thành mưa rớt hột rồi
tôi ngồi hát khúc buồn con nít
sợi tóc coi chừng không muốn rơi
Ai về gõ phím bàn tay mỏi
ngón cũng buồn tênh đợi sớm mai
tôi đi nhan sắc không còn hỏi 
tôi về  thương nhớ cũng tàn phai
31/12/16
Chia sẻ
Bài trướcThơ Bình Địa Mộc
Bài tiếp theoThơ Nguyễn Tuyển

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn