Thơ Nguyễn Đức Thắng

0
983

 

 

 

1909756_700222416713161_1080360702641913797_n

(Người ngồi trên xe là tác giả )

Về đi anh

Về đi anh ở đó mãi làm gì
Nơi đất nước thiếu kẻ dẫn đường thiếu người cầm đuốc thiêng soi sáng
Nơi đất nước không “rừng vàng biển bạc”
Không lãnh tụ kính yêu – dân tộc thiếu cha già
Biến muôn đời thiếu vắng formosa
cả dân tộc thiểu năng
-Đến tổng thống Obama
cũng đếch biết qua đường
khi ra Hà Nội
Không có hòn ngọc viễn đông bốn mùa lụt lội
Nơi muốn có cá ăn : bủa lưới tận trong nhà
Ta ưỡn ngực tự hào đất nước của chúng ta
Điều nghịch đảo lại hóa thành chuyện lạ
Khi đứa bé ăn cắp ổ bánh mỳ hai năm nhốt vô nhà đá
Thằng hốt Mấy ngàn tỷ chôm về lại …ố la la.!
..
Âm tiết đầu đời không gọi được tiêng “ba”
“Vui biết mấy khi con tập nói
(Ngoại ngữ thần đồng hài nhi cực giỏi)
Tiếng đầu lòng con gọi Stalin”(?)
Hãy về với quê hương nơi con đĩ cũng rất tài tình
Cũng biết vá lành cái “thuyền em rách nát”(?)
cúi xuống ngửi mùi ” hương bưởi hoa lài” thơm ngát(?)
Sạch vô cùng như nước “suối ban mai”(?)
(Răng không cô gái bên sông
Ngày mai sẽ sạch từ trong tới ngoài
Thơm như hương nhụy hoa lài
Sạch như nước suối ban mai giữa rừng”)(TH)
.
Ngứa miệng thốt ra – rồi tự vả miệng mình
Hãy cố kìm lòng giữ cuốn sổ hưu cho chắc
(Hồi dạy ở Điện An cười ra nước mắt
Lóp tố cáo thầy phản động bôi đen)*

(hồi sau 1975 tác giả bài thơ và Nguyễn Hàn Chung đều có dạy ở Điện An Điện Bàn và đều bị  chụp mũ là phản động  điêu đứng một thời gian dài )

Chia sẻ
Bài trướcHoàng Hưng và Bằng Việt
Bài tiếp theoNáu

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn