Thơ NGỌC THỦY

0
205

 

ĐÊM NGHIỆT NGÃ

Đêm chuốc hồn ta say
hắt lên ngày bóng tối
ta yêu anh lầm lỗi
bởi con tim mù loà.

Đêm ngọt ngào điêu ngoa
rắc lên ngày gian trá
ta yêu anh nghiệt ngã
với con tim thật thà.

Đêm dẫn bầy yêu ma
nhảy lên sàn ánh sáng
ta yêu anh mù quáng
với con tim hoang đàng.

Đêm rủ hồn đi hoang
trong mịt mù tăm tối
ta yêu – người gian dối
đinh đóng vào tim côi.

THỜI ÁO TRẮNG

Ngày xưa quê em nghèo lắm
Con đường đất nhỏ gồ ghề
Mưa lầy nắng tung bụi đỏ
Khách thăm bụi bám theo về…

Cổng trường ngày mưa trơn lắm
Có lần em ngã sấp mày
Áo quần bùn dây bẩn hết
Bạn bè khoái chí vỗ tay..!

Lớp mười em đâu còn bé
Áo quần lem… mắt đỏ hoe
Thù bọn con trai cà chớn
Em té tụi nó cười toe.

Trả thù có chi là khó
Em tô lên chút điệu đàng
Tóc thề buông lơi làm dáng
Guốc mộc chân bước rộn ràng.

Bỗng bọn con trai lạ lắm
Nhìn em bối rối ngỡ ngàng
Có chàng làm thơ lặng lẽ
Thư thơ lén bỏ hộc bàn.

Giả đò như không hề biết
Có đuôi từng bước theo về
Tan trường ôm nghiêng tập vở
Đường về hoa nở thơm ghê.!

TRONG MỊT MÙ LẮT LAY

Khoảng trời xanh ngày ấy
Bây giờ chìm trong mây
Cuộc tình vô vọng ấy
Cấu vào tim đêm ngày.
Quãng đời xanh ngày ấy
Đã vàng vọt heo may
Cuộc đời theo dòng chảy
Ta còn hai vai gầy.
Những buồn vui ngày ấy
Vẫn còn đầy trên tay
Lời yêu thương ngày ấy
Đã trôi theo tháng ngày.
Khói bếp nhà ai bay
Mơ màng trên vòm cây
Ta nghe mình tan chảy
Trong mịt mù lắt lay.

Chia sẻ
Bài trướcGIỌT LỆ BUỒN.
Bài tiếp theoThơ Trần Thiên Hồng

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn