Thơ Mùa Thu Vàng

0
717

ĐÊM QUA EM NGỦ VỈA HÈ THƠ ANH 

Chẳng ai đọa, chẳng ai đầy

Tự em chọn ngủ chốn này lạ không?

Tự em má phấn môi hồng

Tự em em thắp lửa lòng … tự em

Con tim chẳng lựa êm đềm

Lại ôm gối bến thuyền quyên chòng chành

Chiếu tình nửa chiếc mỏng manh

Màn xao xác lá phong phanh tứ bề

Trời đông chăn lạnh tái tê 

Đêm qua em ngủ vỉa hè thơ anh…

EM LÀ…

Em là em 

hồn hoang 

như lá cỏ

Một nửa dịu hiền có khế chát chanh chua

Gai góc đấy

mà mong manh biết mấy

Bối rối, ngu ngơ 

trước cả một câu đùa …

Em là em 

ngốc nghếch đến dại khờ

Cứ bướng bỉnh tin

vào những điều không thể

Vời vợi 

đam mê

như chưa từng thế

Dốc hết say nồng… chẳng kể thiệt hơn …

Em là em

đỏng đảnh vui buồn

Thu đến lạ! Trời chợt mưa chợt nắng

Chẳng dám tin đâu

mình là khoảng lặng

Trong câu thơ ai

…………………………..lơi nhịp

……………………………………..giữa dòng…

Chia sẻ
Bài trướcThơ Đặng Phú Phong
Bài tiếp theoThơ Trúc Linh Lan

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn