Thơ Lương Cẩm Quyên

0

Lương Cấm Quyên

TỰ KHÚC 

Ta loài kiến chăm chỉ 
Ngày từng ngày góp nhặt chút dư thừa 
Rồi mơ mộng phép màu từ cổ tích 
Vết sẹo đời chồng chất đến rồi đi 
Ta không đau 
Ta vốn dĩ chai sần 
Đôi môi kia ta nuốt rồi cay mặn
Nụ cười hiền ta nhốt lại dối gian


Buổi sáng nay ta ghép lần sau cuối 
Mảnh vỡ 1000 
Trên nhật ký yêu thương 
Buổi sớm nay
Ta khép mùa yêu lại 
Nhốt lòng mình trong tổ kiến 
Cuộc đời

THƠ & KHÔNG THƠ 

Câu thơ trăn trở cháy lòng 
Ngăn sao mùa lũ xói mòn đồng xanh

Đoạn văn tôi bài thơ anh 
Hơn thua cũng chỉ loanh quanh góc đời

Đã mềm yếu đã nửa vời 
Ẩm ương câu chữ nhìn trời bão giông

Rượu thơ làm kẻ lông bông
Có quay quắt cũng thắt lòng dửng dưng

Gieo chi những trận sóng thần 
Non sông đang đợi núi rừng đang trông

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here