Thơ LP Trọng Nghĩa

0
586

Quê nghèo, đất đá cây rừng.

Chẳng thể nào quên.
Những bờ đá dựng.
Con chim xa rừng thương nhớ bóng cây.
Chiếc bóng mây trời viễn xứ.
Thời gian như ly rượu độc.
Xoá dần ký ức tuổi thơ.
Xe tóc bạc thành dây đàn cô-độc.
Cho cung tơ nhỏ máu khóc điêu tàn.
Quê nghèo, làng mạc, cô thôn cũ.
Còn nhớ ta về trong giấc mơ.
Đất đá kia trăm năm lịch sử.
Tẩm vào thổ mộc làng quê.
Con đường đá … cô thôn, bờ dậu cũ.
Hương mùa xưa rưng rức trong hồn.
Tiếng ầu-ơ cuả mẹ.
Tiếng trâu dằm, xoay chiều cối đá.
Tiếng mù u rơi rụng sau nhà.
Là tất cả, là hồn tôi thương nhớ.
Quê nghèo … ký ức tuổi thơ.
Tháng năm, cháy lưả trên đồng nội.
Bát nước chè xanh, đủ mát lòng.
Quê nghèo Xứ Quảng.
Như một bài thơ buồn hiu hắt.
Đẹp như bức tranh thuỷ mặc.
Đất đá, cây rừng nghìn năm trầm mặc.
Ngó tận biển khơi.
Dọc đường lịch sử phương Nam ấy.
Ai có còn thương nhớ HUYỀN TRÂN.
Nỗi đau đọng lại từng chương sử.
Thổ mộc còn nghe tiếng ân tình.
Em ơi! giữ lại dùm ta nhé.
Đất đá, cây rừng cuả tuổi thơ.
Giữ lại con đường về thôn ổ.
Giữ lại hương muà trên tóc em.
Giữ lại mùi thơm hương bồ-kết.
Vạt nắng hanh vàng những giấc mơ.
Quê nghèo, đất đá nghìn năm ấy.
Rưng rức trong ta một chữ tình.


(LP TRỌNG-NGHIÃ)
Mùa Đông viễn xứ 2016.

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn