Thơ Lê Vĩnh Tài

0
612

Có một bài thơ thường bị than phiền là tắc tị khó hiểu. Người ta trách nó cứ học đòi các thứ “đã cũ rích ở bên Tây” mà không biết rằng dân tộc của nó đã tự tình ngàn năm với những cảm xúc chân thành, “chân chân chân thật thật thật”. Bài thơ rụt rè nói: ông ơi không phải con không biết cách viết “chân chân chân thật thật thật” (không phải chân chân chân đùi đùi đùi), mà vì sự thật của con giống y như thật, giống đến nỗi nếu con viết ra “giọt nước mắt” thì môi con đã mặn chát, mà như vậy thì phiền cho con lắm
một ông, hình như tên là Quản Có Lý, cười đểu với nó: vậy thì em viết cho anh một bài như vậy xem nào. Anh cũng muốn nhìn thấy sự thật y như thật của em lắm lắm. Bài thơ không tin, kêu ông viết giấy cam đoan không làm khó dễ bài thơ nếu bài thơ viết chân chân chân thật thật thật y như thật. Ông viết và ký cái rẹt
bài thơ viết một bài thơ tả con cọp bị đói, vừa viết xong dòng cuối cùng con cọp hiện ra vồ lấy ông Có Lý kia chạy tuốt vô rừng. Vợ con ông ấy khóc lóc thảm thiết, tính bắt vạ bài thơ nhưng vì ổng đã viết giấy nên không làm gì được
từ đó về sau mỗi lần ông Có Lý muốn bắt bài thơ “chân chân chân thật thật thật” thì ổng chỉ ra lệnh miệng, không dám làm văn bản, lỡ có gì còn có lý để xử lý bài thơ. Còn bài thơ cũng chẳng bao giờ dám chân chân chân thật thật thật nữa, mỗi lần làm thơ nó như người múa lửa, lắc vòng… quay cuồng rối mù, mệt mà cũng không ai hiểu. Dần dần người ta còn ghét nữa, vì thấy nó cứ lảm nhảm, người ta nghĩ rằng nó bị thiểu năng trí tuệ
đêm nằm (không phải Trang Tử), bài thơ chảy nước mắt vì mình bị ghét oan (FB)

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn