Thơ Lê Thị Quỳnh Dung

0
701

 VỪA ĐỦ

Mưa vừa đủ để cây xanh
Nắng vừa đủ để ngọt lành cỏ hoa
Anh vừa đủ… đừng nhạt nhòa
Em vừa đủ sắc… mặn mà bên anh

Ta vừa đủ giữa thiên thanh
Nhiều người đã biết ta dành cho nhau
Em đâu cần biết sang giàu
Anh đâu cần biết em từ đâu ra

Thừa đi thì cứ bỏ ra
Để dành lại đó cốt pha khi cần
Nghĩa tình gói lại đong cân
Túm trọn để đó khỏi cần thời gian

Anh vừa đủ đừng hoang mang
Em vừa đủ khỏi bàng hoàng vì anh
Em không là bóng sắc xanh
Hồn nhiên, dân dã, chân thành… thế thôi

Đừng đòi nguyên vẹn người ơi
Đã một hai lửa… có hơi khật khùng
Khi giận đừng có đùng đùng
Vì em vừa đủ… lùng nhùng câu thơ

Cuối xuân

Cuối xuân mưa nắng thất thường
Khi không mình hứng đoạn trường làm chi
Trời buồn xao xác chia ly
Mà trong nhưng nhức còn gì xót xa

Mắc chi mình lại ba hoa
Không can không cớ người ta nực cười
Chán chường một mớ sự đời
Lòng thành muốn tốt mà lời lộng ngôn

Hay mình cũng khéo chon von
Ngang qua đá sỏi sượng mòn gót chân
Mình vừa cuối của mùa xuân
Đá vàng gập gãy còn mong ước gì

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn