Thơ Lê Lộc

0
527

 

 

 

1

Khi ba ra đi

biền biệt về phía thiên thu

lưng chừng phía bên kia sườn dốc đời người

mẹ chệnh choạng

chệnh choạng…

 

Hoang hoải chiều nắng quái

khẳng khiu tay mẹ

vô vọng với về chân trời ngày sắp tắt

run run níu bóng hoàng hôn

lay lắt

hắt hiu.

 

Riết róng ngọn bấc tàn đông

thao thiết thổi căm căm cuối đời mẹ

co ro

run rẩy

mẹ

bước…

bước…

từ sâu thẳm đáy mắt mờ đục hom hem

kịp hửng lên

đốm tàn than khơi ấm

mò mẫm

dò dẫm

lọ mọ

mẹ nhặt tìm

rớt rơi đâu đó

chút nỗi niềm xuân.

 

2

Chiều cuối năm

trong căn nhà hộp chốn phố xa

lạ lẫm

giữa bốn bức tường

góc cạnh

lạnh lẽo

mẹ ngồi như bức tượng

có giọt nước mắt già nua

chưa kịp ứa

đã khô

giữa đôi bờ mi mỏi.

 

Chiều cuối năm

phố rất gần

mà vẫn lạ xa

vẫn dửng dưng phía ngoài đời mẹ

giữa bốn bức tường phẳng lặng khốc khô

mẹ nằm rũ rượi

cánh tay quắt héo

trĩu nặng trên vầng trán nhàu mụ mị

tê dại hồn quê

hơi mẹ thở dài

nghèn nghẹn.

 

3

Và rồi

một chiều cuối đông bên kia sườn dốc

thổn thức nỗi xưa cắt rốn chôn nhau

đường làng cũ

liêu xiêu dáng mẹ trở về

ngôi nhà cổ

tường loang lổ

mái ngói âm dương

hưng phế nhiễu nhương

rêu phong trầm tích.

 

Đêm trừ tịch

bàn thờ tổ tiên

lung linh ánh nến

hồn quê vấn vương

nghi ngút khói hương

mênh mang hồn tết

 

Đất tổ quê thiêng

lá rụng về cội

móm mém mẹ cười

lay động hồn xuân.

 

LÊ LỘC

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn