Thơ Hoàng Kim Oanh

0
353

THƠ TÌNH CUỐI NĂM TRÊN FACE BOOK

Lặng im..

Có nhiều lúc muốn ngồi bên ai đó
Lặng im thôi…đừng nói…kẻo lời trôi…
Và khẽ nắm lấy bàn tay rất thật
đã cùng em năm tháng nắng mưa dài
đã cùng em khắp trời cao đất rộng
đã cùng em cười khóc cõi nhân gian
Lặng im thôi…
đừng nói…
kẻo lời trôi…
Những lời yêu chẳng thể thốt nên lời
em gửi hết vào ngút ngàn ánh mắt
cả đại dương sóng gào cuồn cuộn ấy
phút giây thôi… là biết cả đời sau
ngàn hải lý, bão giông… là bọt sóng
có nhau rồi đâu sợ gió mưa qua
Lặng im thôi…
đừng nói…
kẻo lời trôi…
Chợt có lúc thèm bờ vai thương thiết
Dấu yêu ơi cuộc sống cứ dần trôi
Ta bên nhau bao sáng sáng chiều chiều
Thôi thao thức. Thôi đợi chờ nhung nhớ…
Thôi hờn ghen. Thôi âu yếm ngọt ngào…
Thảng giật mình, ta còn – mất nhau đây?
Lặng im thôi…
đừng nói…
Hãy nhìn em.
15-1-2014
TRỐN CHẠY
Je est un autre
(Arthur Rimbaud)
Tôi tìm tôi
Đau đáu
Tử sinh
Tôi tìm tôi
Ngỡ ngàng
Kẻ lạ
Tôi xoá sạch tôi
Rỗng không
Trần thế
Tôi trốn chạy tôi
Đầy ắp
Đam mê
Tôi thấy tôi
Đêm đen
Cào cấu
Tôi nhìn tôi
Cơn nắng quái
Cháy bùng
Tôi gặp tôi
Khóc cười
Rồ dại
Tôi lắng nghe tôi
Thẳm sâu
Cỏ ướt
Tôi đi tìm tôi
Trọn kiếp
Vô thường
LVT, 12-07-2013
EM CÓ NHẬN RA SÀI GÒN CỦA TÔI…
Gửi T.A.P.
 
 Hoa cứ nở, nắng cứ tràn, ngày cứ vội…
Gió hình như sáng nay đã lạnh
Sài Gòn hình như chợt thoáng rùng mình
Ơ… mùa đông…
Mưa chiều rơi
Lơi lả cánh hoa dầu
Mùa hè về trên những màu phượng vĩ
khi đi qua đường Lý Chính Thắng
Lá bàng xào xạc lẫn hàng me bay trên
những con đường không còn cây dài bóng mát
Nguyễn Bỉnh Khiêm hôm nay trơ trọi
Duy Tân – Phạm Ngọc Thạch ơi,
may còn có em!
Tôi gặp em phố lạ
lặng lẽ nụ cười
quẩn quanh đại lộ
hồn nhiên…tự lấp nỗi cô đơn.
Ừ. Thì đó là Sài Gòn.
hối hả.
phố.
lao xao…
chợ.
Còn một Sài Gòn nữa em ơi
dịu dàng, lặng lẽ, hiền hòa, bình dị
như sông
tiếng nói rất thanh nụ cười rất mỏng
em đã nhận ra chưa
trong ấm nồng ánh mắt
trong ân cần xiết tay
trong tôi.
trong em.
Sài Gòn cứ cuộn trào nắng gió
lầm lụi phố phường
lam lũ áo cơm
bụi đường, khói xe
tiếng kèn, tiếng nhạc,
tiếng rao hàng xé tai qua loa điện tử…
không át được tiếng lòng Sài Gòn kiêu hãnh, thiết tha…
gửi tặng em
người bạn phương xa
Sài Gòn của tôi đó
hãy yêu…
CHIỀU THÁNG BA…
rất chiều.
anh có tìm em?
chân trời. nắng đang rực lửa.
chân trời. ảo ảnh mùa xưa
tìm nhau. bóng xế qua cầu
tìm nhau. đừng đợi mai sau…
rất chiều.
anh có tìm em?
bơ vơ. trời chiều ru bóng
bơ vơ. ngày tận. xuân tàn.
tìm nhau. màu tóc còn xanh
tìm nhau. môi còn thắm màu
tìm nhau. đừng đợi mai sau…
rất chiều.
rất chiều.
tìm nhau. em giấc mộng đầu
tìm nhau. anh mấy bể dâu…
tay anh. rồi cũng vô thường
mắt em. rồi cũng tà dương
tìm nhau.
tìm nhau.
đừng đợi mai sau…
rất chiều. rất chiều.
anh có tìm em?
Thị Nghè, 12.3.2016
Chiều qua khung cửa sổ…

 Phan Thiết

Hơn mười năm không nghe tiếng còi tàu
Chợt xao xuyến sân ga chiều Phan Thiết
Ai tiễn biệt mà lòng không thổn thức?
Dưới sân ga, thương mãi dáng em gầy…
Thôi đành thế! Em chọn. Và ở lại.
Các toa tàu cứ xô đẩy nhau đi…
Qua qua hết những đồng khô nắng lửa
Thương dáng gầy… lặng lẽ dưới sân ga…
Thôi đành thế! Tuổi nào cho em nhỉ?
Thưở ấu thơ: nắng gió nhọc nhằn qua,
Thời thiếu nữ: nụ cười buồn lặng lẽ…
Tuổi đôi mươi: thập giá tự lưu đày…
Thôi đành thế! Em trở về Phan Thiết.
Nắng của đồi, gió của biển: lời ru…
Đôi tay ngoan nâng giữ những thâm tình
Ôm vào lòng muối của biển yêu thương.
Trên tay tôi cát trào qua kẽ ngón…
Tiếng còi tàu, vọng mãi,
Phan Thiết ơi!
Viết vội trên tàu SPT1
Chiều 2-3-2014

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn