Thơ Hiền Mây

0
480

THƠ TÌNH CUỐI NĂM TRÊN FACEBOOK

vì cớ làm sao ta yêu nhau

 
mong một lần ta tay trong tay
một lần cận kề nhau chẳng nói
một lần lặng thinh nhìn mây không hỏi
vì cớ làm sao ta yêu nhau

**
mùa giáng sinh nay giá lạnh về mau
sau cơn mưa dài vuông sân đầy lá
cây trút xuống lòng anh dường quá
nhớ chất chồng mỗi lúc dần cao

**
chưa lúc nào lại thấy nôn nao
như giờ này ngày lên đêm xuống
tới lui vào ra tay chân luống cuống
môi thì thầm duy nhất tiếng em

**
chắc tại đôi môi ấy đang thèm
nụ hôn ai kia hững hờ để ngỏ
nàng chích chòe vụng về nói gió
cánh hồng sen phơn phớt nắng vàng thơ

**
không gian quanh đây đặc quánh mong chờ
chờ đợi gì ư anh nào đâu biết
khi yêu em anh hóa thành trẻ nít
lang thang trong thế giới hoang đường

**
để được nuôi – nuôi giấc mơ thường
có em – có em… ơi đời mộng
hoài lẩm nhẩm giữa đất trời rất rộng
vì cớ làm sao ta yêu nhau… .

sẽ là

sẽ là mây trắng bay về
ôm hoàng hôn để ngủ mê một lần
để quên những sớm bâng khuâng
những đêm mộng mị
nẻo trần
mông lung

**
sẽ là gió tự nghìn trùng
thổi tan tác trận sau cùng
rồi thôi
quẩn quanh bên núi mồ côi
nằm nghe đồi kể
chuyện bồi hồi yêu

**
sẽ là cát bụi liêu xiêu
lang thang tìm chốn
vô ưu
yên bình
không nhân ảnh chẳng bóng hình
không vương vấn chẳng nhớ tình trót trao

**
sẽ là anh kiếp hư hao
lên thuyền đánh giấc trăng sao
hết đời
cùng em
chuyến cuối chơi vơi
tay trong tay ấm giữa trời khói sương

**
sẽ là em vịn làn hương
thiết tha nhờ gửi câu thương lắm người
dù gì cũng đã từng
thời
vui
dầu phải đổi tơi bời nhân sinh

**
sẽ là
lần nữa chúng mình… .

Chia sẻ
Bài trướcTỬU SẮC TÌNH
Bài tiếp theoThơ Nguyễn Văn Gia

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn