Thơ Đoàn Thị Phú Yên

0
379
Thơ Cuối Năm

Cuối năm riêng một góc trời.
Mình ta nhặt lá vàng rơi cuối mùa.
Nổi chìm gì cũng rồi qua.
Yêu thương thề hứa chỉ là chiêm bao.

Tóc xanh từng sợi bạc màu.
Ngày mai ta biết tìm đâu vai người.
Tựa vào mà khóc cho vơi.
Vỗ về hơn nửa mảnh đời tan hoang…
Cuối năm như nhánh rong buồn.
Phủ màu cổ tích lên trang sử lòng.

(cuối năm 2016)

Chia sẻ
Bài trướcThơ Cao Nguyên
Bài tiếp theoThơ Nguyên Lạc

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn