Thơ Đỗ Duy Ngọc

0
672

ĐÔI KHI

Đôi khi tôi rất cô hồn
Áo phanh hết nút gió dồn tóc bay
Nói cười như thể thằng say
Thế gian chấp hết cả bầy nhố nhăng

Đôi khi tôi rất lố lăng
Rú ga hết cỡ ngực căng giọng gào
Giang hồ đếch nể thằng nào
Gầm gừ vào cửa chẳng chào một ai

Đôi khi tôi rất ba gai
Thấy ai cũng chửi gặp ai cũng khều
Suốt ngày trên phố lêu bêu
Giữa trưa nắng gắt đứng kêu tên người

Đôi khi tôi rất nực cười
Lấy màu sơn vẽ đủ mười ngón chân
Nửa đêm không ngủ ra sân
Thở cùng cây cỏ bần thần thịt da

Đôi khi tôi chỉ la cà
Từ giường chiếu ẩm tà tà xuống hiên
Đi lên đi xuống mọi miền
Bốn bề to nhỏ khùng điên nặng rổi

Ừ thì cứ để đời trôi
Thân còn gì nữa mà bồi hồi đau
Chờ chi cái chuyện kiếp sau
Du côn vài bữa cho nhàu nát chơi
5.01.2017

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn