Thơ Đinh Trường Chinh

0
353

 

 

Như mùa đông được nuôi bằng ánh lửa
ánh lửa được nuôi từ que diêm trong túi áo tôi.
Sáng nay tôi chỉ còn khói
những ý nghĩ trĩu
và vết màu run hoảng đổ.

Sáng nay, tôi chỉ còn thấy
đáy bàn chân mình
mọc lên nhiều gai nhọn
những con mắt ướt trôi lướt qua.
sáng nay . gió tắt thở.

Tôi vẫn không tin đến kiếp sau
không tin, cả lời cầu nguyện.
Hãy bù nhau ngay những hôm nay
tri ân những ân cần
nuốt hết những người bạn.

Như đám mây kia
không bao giờ thấy lại
giòng nước sông kia vẫn chảy qua cầu
như mặt trời loang vỡ trên ý nghĩ tôi
màu đỏ lạnh
chỉ một lần thôi.

Cả chiếc bóng này
thả xuống mặt đường trầy xước
cho những bàn chân
dẫm lên
rồi vĩnh viễn ra đi.
(đtc)

“làm thế nào giữ ấm nhau qua một mùa đông”
oil.on.canvas.đtc (unfinished)

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn