Thơ Đinh Thị Thu Vân

0
1109

THƠ TÌNH CUỐI NĂM TRÊN FACEBOOK


     Tranh Đinh Trường Chinh

SAU NHỮNG GIẤC MƠ BUỒN

sau những giấc mơ buồn làm ướt nhàu mép gối
sau tất cả rã rời của đêm tối cô đơn
tôi ru ấm trái tim mình bằng khoảnh khắc tự choàng
hôn
này mái tóc, này bàn tay…tôi hôn tôi lặng lẽ

sau giấc ngủ đau, ngày vẫn non màu lá
hương vẫn hương, gió vẫn gió vô cùng
tôi chẳng trách đời tôi phai nhạt nữa
những bạc lòng xin gửi lại phía hư không!

tôi choàng hôn tôi…cho thấu hết nỗi quạnh lòng
chiêm bao ấy dẫu nao buồn, tôi van tôi đừng xoá
nhớ và nhớ…, và đau…, đau cho hết niềm đau chan
chứa
tôi cày nát cày sâu cho thấm đẫm hoang tàn!

sau ngộp đắng của đêm, tôi rồi sẽ như ngọn gió, mãi
mơn man
nào đâu chỉ là thương, đâu chỉ là yêu, đâu chỉ là xao
động
đâu chỉ là trao, đâu chỉ chờ đón nhận
sau trĩu nặng bứt rời, tôi sẽ sống, mặn mà hơn

tôi trải cạn đời tôi sau những giấc mơ buồn
đêm lỡ rạn, thì ngày ơi, xin mượt sáng
phút lịm chết, tôi đền lại tôi bằng ngàn giây nao nức
sống
những ngàn giây hơi thở quyện ngàn say…

tôi-sống-cạn-cùn-tôi, dẫu có thể mai này
lại là những đêm đau những chiêm bao ướt nhàu mép
gối!

THAY ANH…

trùng điệp bão bùng ngày tháng mơ say
em giữ lại, co đời chăm rét lạnh!

em giữ hết lại đây
mỗi mình em sóng sánh
mỗi mình em mật quánh
mỗi mình em ngây đắm
hồn mây

tơ mảnh lòng em đây
khát vọng một đời lay lắt của em đây
nông dại của em đây
nghìn chiếc hôn rợp nhớ của em đây
em ơi
em ơi
cho em hôn em, hôn mắt nao chờ, hôn mi ngoan đợi!

làm sao
làm sao cho em hôn em
quên đêm

sao cho em hôn em, thay anh…

KHÔNG ĐỀ

giấc mơ ấy em không bao giờ bày tỏ
đời này
kiếp này
và nghìn năm sau nữa…

tựa vào những yếu mềm dang dở
tựa vào những lưng chừng sẻ chia
tựa vào ánh lân tinh mịt mờ đẫm khói
tựa vào ước vọng mong manh
em bước rời góc tối
em bước rời hạt hạt nước mắt
chưa rơi

ngần ấy thôi đủ nghẹn lời tri kỷ!

làm sao em không biết
ngần ấy thôi
ngần ấy thôi…

làm sao em không biết
ngay từ lúc nương vai ta đã bạc ta rồi…

RƯỢU ĐẮNG

anh đã ồn ào như chỉ biết vô tư
chẳng biết nhớ, chẳng biết buồn và chưa hề xao động
em lặng lẽ nhận ra mình lạc lõng
thương trái tim yếu đuối, tội tình !

như anh chỉ còn là của một mình anh
ly rượu đắng – niềm vui đang có thật
anh và bạn bè, chỉ một tâm hồn duy nhất
một tâm hồn không quá khứ, chẳng tơ vương

anh giấu đâu rồi những đay dứt, cô đơn
cười cợt lắm và hồn nhiên quá đỗi
niềm vui trong men cay, niềm vui không đọng mãi
xót đau nào ở lại cuối cơn say ?

anh hãy dạt dào, hãy khao khát, đầy vơi
đừng quên lãng, thôi anh, đừng quên lãng
xin đừng trốn mình trong men đắng
như bao lần em đã trốn lòng em

đừng như em, bao lần vờ vĩnh hồn nhiên
uống nước mắt đầy hồn, không để chảy
ôi nước mắt, đắng cay đâu như rượu ấy
em uống một mình, riêng lẻ một mình say…

em uống cho mình, nhưng làm sao uống được cho ai
giọt nước mắt ngược giòng tê tái chảy
giọt nước mắt chỉ riêng em nhìn thấy
thôi xin đừng giấu giếm, mến thương ơi.

 

Chia sẻ
Bài trướcThơ Trúc Linh Lan
Bài tiếp theoThơ Lư Châu

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn