Thơ Đặng Toản

0


Đâu còn nợ nhau

Xuân đâu còn nợ màu hoa cũ
Thôi nhớ chi cúc , mận , mai , đào
Hạ đâu còn nợ chùm phượng rũ
Khi tiếng ve chìm ngọn nắng chao

Mắt đâu còn nợ làn da ngọc
Lơi lã chi môi , má phỉnh phờ
Gió đâu còn nợ mùi hương tóc
Phơi phới làm chi lọn mảnh tơ

Tim đâu còn nợ lời tha thiết
Thôi nhắn làm chi Nguyệt với Hồng
Thu đâu còn nợ làn sương biếc
Trăng cất sầu chi dưới đáy sông

Rượu đâu còn nợ niềm cay đắng
Sao chén chiều hôm cứ rót tràn
Thơ đâu còn nợ tình xa vắng
Sao dấu buồn in , chữ nhói khan

Nhạc đâu còn nợ cung đàn lỡ
Trách chi tiếng đục với âm nhòa
Ta đâu còn nợ gì nhau nữa
Em cũng theo về con phố xa …

Tản mạn trên chuyến bay xuất cảnh

Đã quen với đất đá rồi
Chừ leo lên máy bay ngồi là sao ?
Đời ta nghĩ cũng tào lao
Thiên tung địa hứng mặc cao , thấp mà
Đã quen với rẫy rừng xa
Thồ cây củi nặng bán …ba mươi đồng
Bây giờ rẫy chẳng ai trông
Thân không một cắc chơi ngông lên đời…
… (Đặt bày bốn bánh xe hơi
Trên xa lộ Mỹ khơi khơi một lèo )
Nhớ hoài xưa chốn quê nghèo
Nằm bên gốc mít ngủ khoèo vô tư

Mộng về thăm cõi vô dư
Thấy ta Bồ Tát ngần ngừ xua tay
Nhìn cô tiếp viên mà say
Cô qua thoang thoảng hương bay một vùng
Còn ta …Tía , má chê khùng
Thương quê chạnh hỏi anh hùng còn ai ?
Liếc nhìn ông kẹ trên ngai
Ông nào cũng giống thiên tai trời gầm
Ông nào cũng ác , cũng thâm
Ông nào cũng khiến dân ngầm rủa bưa

Đã lâu , thèm giấc ngủ trưa
Đại dương dưới bụng ta vừa bay qua …
Mắt vừa chạm bóng cờ hoa
Rưng rưng chực muốn khóc òa nhớ quê !

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here