Thơ Đặng Toản

0
605

 

   CÀ PHÊ, QUÁN CÓC VỈA HÈ

 

         *tặng Nguyễn Sông Ninh

 

Rủ nhau đi uống cà phê

Ngồi nhìn thiên hạ tư bề ngược xuôi

Cạnh xe nước mía nhiều ruồi

Thuốc Miên (1) nửa gói chưa nguôi cơn sầu

Không nhà chẳng biết về đâu

Ai ca mùi mẫn chân cầu vọng sang

Cà phê này ít…bắp rang

Tôi khen, bạn cứ cười khan; thiệt tình (!)

 

    Chợ Lớn

                                 Cuối năm 1982

 

  • Thuốc Miên ( Campuchia ) hiệu Apsara .

 CHUYỆN ĐÊM MƠ

 

 

Đất trời xưa nay vô sự

Bỗng dưng xuất hiện thằng tôi

Tỉnh táo còn chưa đáng nói

Đặt bày mộng mị lôi thôi

 

Đêm qua nằm mơ tôi thấy

Thiên thạch to đụng địa cầu

Hai cực băng tan, núi cháy

Biển sôi luộc chín từng mây

 

Đêm qua nằm mơ tôi thấy

Anh em bốn biển tương tàn

Nhà cửa, thịt xương nát bấy

Phố phường còn lại tro than

 

Đêm qua nằm mơ tôi thấy

Hành tinh xanh cạn kiệt dầu

Sa mạc lấn rừng, bão xoáy

Nhà nhà …tắt bếp từ lâu

 

Đêm qua nằm mơ tôi thấy

Một cơn địa chấn kinh hoàng

Đường sá , mọi người run rẩy

Sóng thần dập xoá tan hoang

 

Đêm qua nằm mơ tôi nói

Chuyện cùng em bé lên hai

Sữa hết, mẹ xa, em đói

Buồn như…chiếc lá thu phai

 

Đêm qua nằm mơ tôi thấy

Tôi là tôi thuở lên ba

Ị bẩn ra quần của mẹ

Tè luôn ướt cả áo cha

 

Cha cười cái thằng ngộ thật

Lớn lên nhờ được bao nhiêu

Có một điều ta biết chắc

Ta còn khổ với con nhiều

 

Đêm qua nằm mơ tôi thấy

Tôi là tôi thuở học trò

Trốn tìm, chơi bi, chạy nhảy

Thả diều, nghịch ngợm, vô lo

 

Đêm qua nằm mơ tôi bắt…

Gặp người yêu cũ dắt tay

Một chàng đẹp trai, lạ hoắc

Cười đùa lơi lả, mê say

 

Sao lòng dửng dưng đến vậy

Không buồn dù một mảy may

Tình ơi! Bể dâu nhiều quá

Còn hơn cả núi sông này

 

Đêm qua nằm mơ tôi thấy

Tôi già, đầu tóc bạc phơ

Mắt mờ, tay run chống gậy

Đầu thềm đứng ngóng chơ vơ

 

Đêm qua nằm mơ tôi thấy

Tôi mù, thêm cả chứng phung

Bên đường, chìa lon run rẩy

Hứng từng xu phước ai tung

 

Đêm qua nằm mơ tôi thấy

Tôi về thăm lại cố hương

Đứng cạnh bờ rào… tiểu bậy

Uống xe nước mía dọc đường

 

Tôi thăm suối đồi nương rẫy

Ngồi ăn cơm dưới tàng cây

Đánh một giấc trưa thật đẫy

Thỏa lòng xa cách bao ngày

 

Trong mơ tôi đi tìm kiếm

Bạn bè tán gẫu, đọc thơ

Khui mở từng rương kỷ niệm

Từ kho ký ức mịt mờ

 

Thằng giờ đã là ông ngoại

Thằng làm ông nội…sướng chưa?

Giật mình soi gương ngó lại

Trên đầu, chừng tóc đã thưa

 

Đêm qua  nằm mơ tôi thấy

Mấy o người mẫu khoác vai

Tôi nói lòng đầy e ngại

…Tui nhà quê lắm cô hai!

 

Đêm qua nằm mơ tôi gặp

Người hành tinh lạ ghé qua

Họ chào, tôi run lập cập

Ruột gan muốn lộn tung ra

 

Đêm qua mơ, tôi nói gỡ

-Cuộc đời đâu có gì vui

Chợt nghe sau lưng ai quở

-Tên này có mắt mà đui!

 

Đêm qua nằm mơ tôi thấy

Áo dài khăn đóng thật nhiều

-Có tiếng : lại cho ta biểu

Làm sao con đến được đây?

 

Đêm qua nằm mơ tôi hỏi

Chuyện cùng mây, gió, sao, trăng

Vì sao các người không mỏi

Dám truyền ta bí thuật chăng?

 

Đêm qua nằm mơ tôi…mớ

Vợ nằm bên cạnh lay hoài

Sáng ra nhủ anh thuật lại

Lắc đầu cười dạng ngu ngơ

 

Đêm qua tôi mơ…trái đất

Đang quay đột ngột đổi chiều

Tất cả chúng ta bị hất

Về miền lạc cảnh phiêu diêu

 

Đêm qua nằm mơ tôi gọi

Tên tôi suốt một quãng đồng

Lời đáp…mịt mờ sương khói

Đất trời tịch lặng mênh mông

 

Đêm qua nằm mơ tôi hát

Nối theo tiếng chị ru hờ

Lời ru thành cơn gió mát

Thổi vào tôi một vần thơ

 

Nàng thơ cùng tôi thủ thỉ

Tôi ngồi vấn lại tư lương

Ta , người bao lâu rồi nhỉ ?

Áo cơm chặn nẻo thiên đường !

 

Đêm qua nằm mơ tôi thấy

Lá xanh vẫy tiễn hoa về

Cội nguồn ra đi ngày ấy

Ngậm ngùi nhớ xó vườn quê

 

Đêm qua nằm mơ tôi khóc

Tỉnh ra mừng chẳng ai nghe

Nước mắt tuôn thành suối ngọc

Muộn phiền trôi tấp sau hè…

 

Houston         22/11/2007

 

 

 

 

 

 

Chia sẻ
Bài trướcCô đơn có màu tro lạnh
Bài tiếp theoThơ Dạ Thy

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn