Thơ Dạ Thy

0
386

 

Mẹ cha là biển cả

 

Con viết về người trước
Con viết về người sau
Viết về những nỗi đau
Chưa viết về CHA MẸ

Người mang nặng đẻ đau
Người chăm bẵm bế bồng
Con xin một bông hồng
Cài lên vùng ngực mới

Con là đứa sành sỏi
Qua mấy bận yêu rồi
Vậy mà chưa nói nổi
Yêu mẹ – một lần thôi

Nước mắt con mặn môi
Khi nghĩ về cha mẹ
Bỗng thấy mình nhỏ bé
Như thuở còn nằm nôi

Dòng thời gian cứ trôi
Mẹ già thêm chút nữa
Nhưng vẫn là chỗ dựa
Con nương những lỗi lầm

Cha thì vẫn âm thầm
Lắng nghe từng câu chuyện
Mặc dù chẳng thể hiện
Nhưng buồn trong mắt sâu

Con là đứa to đầu
Vẫn làm cha mẹ khổ
Gả có nơi có chỗ
Vẫn chưa yên trong lòng

Con biết mẹ chỉ mong
Con vui và hạnh phúc
Nhưng dòng đời trong đục
Sao lường hết nhục vinh

Con trách bản thân mình
Mang nặng nợ người dưng
Dốc lòng ra thương nhớ
Được mặt khi mấy thuở
Con nghĩ về MẸ CHA

Vậy mà luôn thứ tha
Sau bao lần vấp ngã
MẸ CHA là biển cả
Ôm mãi sóng trùng khơi

Không phải là thơ…..

Gió vẫn thế, khuyết một bên ngăn nắp
Vắng vai anh nên xô cả vào em
Đông đến chưa ?! mà lạnh nhiều anh nhỉ
Em ổn mà!…chỉ có phố run lên
Phố giận em cứ gọi mãi cái tên
Thênh thang phố, phố làm sao kiếm được
Em tìm gì ở dòng người đi trước…
Giông giống thôi mà…có phải anh đâu?!
Em giấu gì trong đôi mắt trũng sâu?!
Đang biếc xanh bỗng ngã màu huyết dụ
Nhớ anh lắm, nhưng mùa thương đã cũ
Vai em gầy … chẳng níu nổi tháng năm
Nhớ anh lắm, thèm một lần nhìn thấy
Em hứa….
Chẳng dỗi hờn, chẳng mặc cả dài lâu
Phố ơi phố, phố giấu anh ở đâu?!
đêm sài gòn
Dạ Thy

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn