Thơ BÙI MINH VŨ

0

 
Những đóa hoa sắp tàn
 
Tôi chợt thấy những đóa hoa sắp tàn
Khoe sắc bên ngoài cây
Bên ngoài tay
Và mắt
 
Chợt một ngày mưa
Hoa ửng hồng như má
Chạm da thịt đàn ông
hoa sinh thêm lần nữa
 
Gió lấp lánh
Màu ngọt như cuộc đời
Trong vòng nôi ân ái
Hạnh phúc bắt gặp trên những chiếc gai nhọn.
 
 
 
Những khao khát nhẹ tênh
 
Tôi vay niềm vui của em
Vào cuộc chơi trần thế
những khao khát nhẹ tênh
 
Tôi cầm niềm vui của em
Đong đầy ánh mắt
Ùa vào trời sao đêm
 
Tôi sống bằng niềm vui của em
Kiếp này kiếp nữa
Tôi tin đó là lửa
 
Và em?
 
 
Vệt sáng
 
Mẹ đi về đâu
Vai chưa hề trống
Mắt chưa hề nhắm
Chân chưa hề dừng
 
Hơi thở mẹ
Là một vệt sáng
Sao tự giấu mình
Trăng tự lặng thinh
 
Mẹ về đâu
Mà đông chờ chực
Nước lên thao thức
Nông sâu
 
Con lật trang
Thơm mực
Như sữa trắng
Tô viền môi con
 
Mẹ về đâu
Vòng nôi ấm
Còn mùi tay sần sụi
Quyến rũ lẻ loi
 
Hơi thở mẹ
Vệt sáng.
 
 
 
Bồ kết úa
 
Xuất hiện khi nào
không biết
 
Sáng như ngôi sao
Cũng chẳng lu mờ đôi mắt biếc
 
Người đàn bà
thổi lại chút hương bồ kết úa
 
Chẳng có cái nhìn nào xứng đáng
Học như chờ một tiếng gọi
 
Đến và đi lặng lẽ
Như cải lên mầm
 
Rồi biến mất
Trong lò lửa trái tim.
 
 
 
Giới hạn của trái tim
 
Một thứ gì đó đến với anh
Như chiếc lá rơi
Em dẫm đạp
Đủ tỏa ra một hơi lửa kép
Nhún nhảy như con giun thả xuống nước
Chẳng nhận về con cá
Chiếc lưỡi buồn lạnh lòng thòng
Hơn mười năm
Nhịp cầu xây xong lại sập
Anh hát về đỗ vỡ giọt sương buồn
Đủ tạo ra dòng sông không bến
Trong đục không còn là giới hạn của trái tim phiền muộn
Một thứ gì đó chậm hơn
nhẹ hơn.
 
 
 
 
Chẳng còn ai có quyền uy hơn
 
 
Có thể ngày ta nắm tay
Cũng như vô vàn đôi tay khác
Nhưng giờ má em hồng
Anh thấy mình choáng váng
Vành tim rộng hơn
Bước gấp hơn
Sợ thôi mà đêm
Trăng sáng nhất
 
Em lại tách cơ thể anh
Chẳng còn ai có quyền uy hơn
Cứ chậm như chuyến tàu sắp đến ga
Đến khi anh thẩn thừ co lại
Mọi thứ cũng tách ra
Đêm trăng không mặc áo
Mọi thứ bồng bềnh
Chỉ không khí là mở mắt.
 
 
17
 
Em chạy trốn ư?
Trốn ai?
Trong nước
Mắt
đỏ
Em chạy
Bằng nụ cười
có cánh.
 
 
29
 
Có điều gì
Hãy gọi anh
Cười
 
Em là người duy nhất
Đừng anh
 
Chiều cà phê chứ
Em không hứa
 
Trời lại mưa
 
Ai đó
Gió.
 
 
 
Tiễn gió
 
Một cây bút không đủ chép sự trống vắng
Vậy mà anh bôm thêm nước mắt
Trong suốt
Những ngày dài
Như con rắn không đầu
Vẽ rõ đường đứt đoạn
Qua thung sâu
Làm sao mà bóng hoàng hôn không khóc
Một cây bút chẳng thể là hy vọng
Kết nối
Liệu thần linh ở đâu
Khi mọi thứ đi ngược ngày vu qui của em.
 
 
 
Chạm cỏ
 
Chạm cỏ xanh
Của một ngày quá nhiều giấc mơ
Lẫn lộn cười
Bia khóc thuốc than tay múa
nhì da
Thầm thì như lần đầu khác giới chạm cỏ xanh
Lừng khừng
Tại sao em chậm bước chân ăn cỗ?

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here