Thơ Bình Địa Mộc

0
484

XUÂN ĐẾN RỒI ĐI

 

Chắc chắn rằng anh chẳng yêu em

Dẫu năm năm. Mười năm thời gian khập khiễng

Như ngọn cỏ nép mình chậu kiểng

Để người đời ngộ nhận là hoa

 

Đến một ngày mình sẽ chia xa

Như vốn dĩ không thuộc về nhau chiếc lá

Mùa vẫn xanh mơn man đồng cả

Gió ngỡ ngàng giọt nắng cô đơn

 

Mai xa rồi mọi thứ tốt hơn

Quý ông đi làm hay quên điện thoại

Chiếc cà vạt lệch bên phần cổ

Chuyện bình thường ai nhắc. Ai nghe?

 

Mảnh sân nhỏ chỗ mình đứng che

Không cho nước mưa lọt qua ngày thầm thã

Một bước chân hai phần đời nghiêng ngã

Giật bắn người đôi dép xỏ thềm hiên

Em nhớ anh như nhớ khoảng trời riêng

Lúc biếc xanh bình yên thì con gái

Mây vẫn thế muôn đời ngút ngái

Đan vào nhau râm mát đất lành

 

Tết đến rồi phải thế không anh

Sáng mồng một ai đưa em về thăm ngoại

Ai giật tung mền kêu em mau sửa soạn

Áo mới đâu. Thưa cũ kĩ lắm rồi

 

Tình chúng mình như món đồ chơi

Không xài được vất luôn tiện thể

Chỉ có điều dường như dâu bể

Mỗi năm một lần. Xuân đến rồi đi!

 

Tết Tây 2017

Bình Địa Mộc

Chia sẻ
Bài trướcThơ Đặng Toản
Bài tiếp theoThơ Nguyễn Hàn Chung

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn