Thiếu Khanh

0
676

KHUYA

Dỗ ngoan em giấc chín chiều
Sầu tôi đã rụng đìu hiu chốn này
Bốn bề lòng trải mưa bay
Hồn không vách dựng phơi bày xót thương
Dỗ khuya
dỗ mộng hoang đường
Dỗ đêm ngọc thạch bình thường giấc em

Một đời xót ruột chưa yên
Tôi bon chen khắp trăm miền âu lo
Tầm thường
hơn thiệt
so đo
Tháng năm quanh quẩn
những trò múa may
Nhập nhằng giả giọng cơn say
Chân mơ tám hướng
lòng bay bốn trời

Dỗ ngoan
khuya đã khuya rồi
Em thiêm thiếp ngủ tôi ngồi khoanh tay.

(Nghìn Xưa Để Lại)

Chia sẻ
Bài trướcNguyễn Thoại Vy
Bài tiếp theoTrang thơ Nguyễn Chiến

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn