Tạp văn của Nguyễn Thoại Vy

0
101

 

 

 

Những cái Tết vèo trôi mà nắng giêng hai chưa kịp về. Bạn ni từ lâu chẳng mơ mòng “trăng non rét ngọt” tháng giêng; cũng không thèm tương tư hoa đào tháng hai như văn sĩ Vũ Bằng – người lưu lạc phương Nam thương nhớ 12 tháng đất Bắc: “Buồn vì một nỗi tháng hai/ Đêm ngắn ngày dài, thua thiệt người ta”. Bạn ni cũng chẳng thèm nhớ cái tình cố thổ như văn hào Nguyễn Trung Ngạn đời Trần đi sứ đất Giang Nam – nơi phồn hoa đô hội, của ngon vật lạ – vẫn hướng lòng về quê nghèo với những món “đặc sản” dân dã đạm bạc “Dầu vui đất khách chẳng bằng về”. Cũng chẳng màng nhủ lòng mối mọt rệu rã qua những thứ quà kí ức “để cho mùa xuân kia có trở lại cũng bằng thừa”.

Năm nào cũng chứng kiến những hồn quê vất vưởng nơi phố thị. Ngồi đếm từng vòng xe tha hương vì mưu sinh, đôi khi, cũng là một kiểu giác ngộ. Bánh xe không lăn trọn một vành thương nhớ hương đồng gió nội. Nên kẻ xa quê như Vũ Bằng phải tương tư hoa đào tháng hai, mơ về những ngày “Hoa rét còn đọng ở lộc cây, ngọn cỏ”.

Gần đây, người ta có dấu hiệu lẩm cẩm thì phải. Nếu không, sao cứ tự hỏi: sau này má đi, biết tìm quê nơi đâu. Hôm trước về thăm nhà. Má đi vắng. Không dưng căn nhà rộng mênh mông. Mấy bậc cầu thang lên gác gỗ cũng dài hơn. Và khói từ nén nhang trên bàn thờ cũng ngun ngút mênh mang. Cơn cớ chi mà “Không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà”?*

P/s: (*) Câu thơ trong bài “Tràng giang” của Huy Cận.

Chia sẻ
Bài trướcMƯA ĐÊM
Bài tiếp theoÁO VÀNG VẠN THỌ CÒN THƠM

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn