Tản mạn Trần Vấn Lệ

0

Nói Gì Cho Tôi Nghe Đi Vài Tiếng Tâm Tình

 
Người xưa không có kính thiên văn, không có đài viễn vọng…mà họ biết ngoài khơi nổi sóng, rằm tháng Mười trời tối trước hoàng hôn…
 
Người xưa nói nhiều câu nghe hoảng hồn:  Tháng Năm chưa nằm thì sáng, tháng Mười chưa cười thì tối…
 
Người xưa mất hết rồi làm sao mình hỏi:  Ba Má không học bằng con sao Ba Má giỏi hơn con?  Ông Nội, bà Nội, ông Ngoại, bà Ngoại, Cô, Dì, Chú, Bác…những người thương…đang ở đâu?  Thiên Đường hay Địa Ngục?
 
Ba ngàn biển ta bà lúc nhúc, những tòa nhà cao xây dựng để làm chi?  Những công nhân lầm lũi đi, về, những ngọn đèn dầu tỏ, mờ, ảm đạm!
 
Bà Mẹ Việt Nam chỉ biết buổi chiều của Bà rất xám, cầm lá cờ nào cũng nặng ưu tư: Tại sao lại có sao in giữa lá cờ?  Tại sao ba vệt đỏ giống ba con rồng không có cánh?
 
Có lá cờ nào cầm lên không nặng?  Nặng là sao?  Là sạo sự chớ gì?  Tại sao ba que lại biểu hiệu Quốc Kỳ? Ông Thiệu hứa gì mà đi qua Anh, qua Mỹ?
 
Vũ Hoàng Chương nói:  “Lũ Chúng Ta Sinh Lầm Thế Kỷ…”, Ông mô chừ?  Rốn Bể Kiều Thu?  Ai đi vào rừng U Minh, đi hái trái mù u, thả lăn coi có hết đường Xích Đạo?
 
Chị Nguyệt Nga của tôi đêm nay mặc áo…áo màu vàng, áo lụa Mã Châu.  Tôi nhìn trăng rồi nhìn nước chảy qua cầu, nhớ, nhớ lắm nhà thơ Hàn Mạc Tử:
 
“Trăng nằm sóng soãi trên nhành liễu, lộ cái khuôn vàng dưới đáy khe!”.  Tôi muốn đưa tay che / cái khuôn vàng…thước ngọc!
 
Viết những dòng này mà sao tôi khóc?  Rằm tháng Mười rồi là hết thêm một năm!  Chưa hết một ngày mà chưa kịp đi nằm…Chưa hết một đời mà thơ như Cáo Phó!
 
Tôi hỏi một em nhò:  “Trường Bùi Thị Xuân / mình giờ đổi tên rồi phải không?  Nó đưa tay gạt hai dòng nước mắt:  “Dạ, thưa Thầy tên mới:  Bùi Thị Thu!”.
 
Tôi lăn trái mù u… Một đám mây bay qua / trăng mờ / ảo vọng…Hỡi những bạn vượt biên có ai còn sống / nói gì cho tôi nghe đi, vài tiếng tâm tình…
 
Con Sáo Qua Sông
 
Đối tượng của Thơ không phải Đàn Bà
Đối tượng của Thơ là Hoa
Hoa nở rồi hoa tàn là Thiết Tha là Xót Xa
Là một lối đi qua bọt bèo hai bên giạt…
 
Đối tượng của Thơ có thể là Cái Quạt
Phành ra ba góc da còn thiếu
Khép lại đôi bên thịt vẫn thừa
Cái quạt chỉ được dùng có lúc…
 
Đối tượng của Thơ là Tổ Quốc
Nam Quốc sơn hà Nam Đế cư
Tiệt nhiên định phận tại Thiên Thư
Lý Thường Kiệt độc bản độc quyền…
 
Người làm Thơ là người gieo Duyên
Ai tên Duyên cũng là người-đẹp-nhất
Tôi từng nhìn ai tận mặt
Tôi nói với người đó Em Đúng Là Duyên…
 
Khi mặt trăng nằm nghiêng
Đó là mặt trăng khuyết
Và tôi đi tìm miết
Tôi gặp được mặt trăng tròn…
 
Và tôi ôm
Cái Vòng Hư Ảo
Có một buổi bình minh tôi nhìn theo con sáo
Sáo bay qua sông chắc nó đi tìm hoa sen?
 
Tiểu oa sinh tiểu đỉnh
Thu thái bạch liên hồi
Bất giải tàng tung tích
Phù bình nhất đạo khai…
 
Sự thật là thiên tài
Ảo hư là ảo tượng
Tôi biết có người đi hết biển
Quay về chỉ thấy cuộc tang thương!
 
Bèo bọt nổi trên đường
Hai bên là tội lỗi
Hái trộm hoa sen bơi thuyền đi từ tối
Lúc quay về…đi trên lối phù du!

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here