Tản mạn đầu năm

0

NGUYỄN HÀN CHUNG

Mỗi lần  ngồi trên xe đợi chở cháu Daniel đi học về mình đọc một đoạn trong trường thiên tiểu thuyết kiếm hiệp “ Thần điêu Hiệp lữ” của Kim Dung.Hôm nay đến: Hồi thứ ba mươi tám, sau mười sáu năm cách biệt, Dương Quá y theo lời hẹn ước quay trở về cốc Tuyệt Tình tìm Tiểu Long Nữ nhưng lại không gặp được nàng, chàng bỗng nhớ đến bài thơ “Giang thành tử – Đêm ngày 20 tháng giêng năm Ất Mão ghi lại giấc mộng” của Tô Đông Pha thời Bắc Tống. Bài thơ này Tô Thức viết để giãi bày sự tiếc thương người vợ đã khuất của mình.

Tô Thức đã sinh ly tử biệt với người vợ đầu gối tay ấp mười năm ròng, còn Dương Quá và Tiểu Long Nữ thì tròn mười sáu năm chẳng biết tin nhau. Tô Thức còn biết nơi chôn xương của vợ mình, còn Dương Quá ngay cả chỗ táng thân của thê tử cũng không biết. Tô Thức gặp vợ trong mộng, còn Dương Quá thậm chí ba ngày ba đêm không chợp mắt mà ngay cả mộng cũng chẳng thể mơ!

Tình càng đậm sâu thì càng dễ tổn thương, đọc đến chương này, hẳn độc giả nào cũng sẽ cảm thấy đau lòng.

Nếu sớm biết khổ đau như vậy, thôi chi bằng trước đó đừng quen nhau… Câu thơ “thử thì thử dạ nan vi tình” này cũng chính là câu cuối cùng khép lại cả bộ tiểu thuyết kinh điển Thần Điêu Hiệp Lữ. Mình tạm trích một đoạn nghĩ là hay nhất trong bài từ tế vợ  của Tô Bài :

GIANG THÀNH TỬ KÝ MỘNG

Đông Pha

“Dạ lai u mộng hốt hoàn hương,
Tiểu hiên song,
Chính sơ trang.
Tương cố vô ngôn,
Duy hữu lệ thiên hàng.
Liệu đắc niên niên trường đoạn xứ,
Minh nguyệt dạ,
Đoản tùng cương.’


Dịch nghĩa

”Đêm qua trong mộng chợt về quê nhà,
Cửa sổ nhỏ dưới hiên nhỏ,
Đang lúc chải đầu.
Nhìn nhau không nói được gì,
Chỉ có nước mắt ngàn hàng.
Giá mà hằng năm ta tới được nơi đau lòng đó,
Những đêm trăng sáng,
Trên đồi thông”

Phỏng dịch thơ

Nguyễn Đức Mù Sương

Giấc tràn quê mộng đêm qua
Dưới hiên bên cửa người hoa chải đầu
Nhìn nhau đau xót nhìn nhau
Láng lai dòng nước mắt sâu ngàn hàng
Khát hoài tới chốn nát tan
Năm, năm trăng vẫn úa vàng đồi thông


Nguyễn Hàn Chung thì hài hước, bốp chát nông cạn nhưng Nguyễn Đức Mù Sương lại khác hẳn .Lạ nhỉ ? Cùng một con người ….hèn chi Xuân Diệu nói “Từ tôi phút ấy sang tôi phút này “ . Một chút lòng tưởng nhớ ai…


BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here