SẼ CHẲNG BAO GIỜ..

0
63

 

 

Dương Diên Hồng
1. Chẳng bao giờ em bước khỏi rào đâu…
Bởi em sinh ra là đã tự cầm tù. Nhích một bước lên tiên em sẽ hóa về tro bụi. Sẽ lại sầu trong lá úa mùa Thu.

2. Sẽ lại sầu trong mênh mông mùa Thu. Bởi em không quen dối lòng như mùa Hạ. Chốc mưa chốc nắng và chốc chìm bão tố. Yêu gì đâu mà tan tác trái Trời nhàu.

3. Trái Trời đã nứt theo khe của Đất. Mẹ sinh con nhiều nhưng không dạy con yêu. Anh chị em say cuồng trong hương mật. Đau và đau lòng mẹ. Thấy con sầu…

4. Bởi sầu ung từ nhọt trái tim khô. Nên em hiểu cần thiền lòng cô tịch. Bước một bước mỏng như sợi chỉ hồng ra khỏi rào tâm xá. Là em hóa bụi. Tan trong ly rượu độc của chính em. Rượu đam mê đưa địa ngục môi kề. Chết đi rồi. Yêu hóa khói. vượt rào mây ngự cõi nào…? Khi mẹ tan trong biển đại hồng loang…

5. Làm sao còn ngắm anh và được anh ngắm vẹn hình hài… ? Như bây giờ xa mấy cũng hương hoài…
Hương trăng ngần hình cùng bóng đã say…
bén nhát dao cắt nhọt đam mê…
Giữ kiếp này cho anh cho em tròn mọng như trái táo: Không bao giờ em ra khỏi đường rào tim…
dù một miếng khuyết như đời trải nghiệm thỏa thèm. Cũng cầu nguyện vẹn vẻ:
sẽ chẳng bao giờ…
chẳng bao giờ…
và không…. biết đến bao giờ… sẽ thôi chẳng bao giờ ?

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn