Sáu bài thơ về nốt ruồi

0

 Sáu bài thơ về nốt ruồi

Nguyễn Đức Mù Sương

 

Nốt ruồi của qua

Qua không thấy cái nốt ruồi
Xin thề không phải là người qua yêu
Nốt ruồi xiu xíu xìu xiu
với người nhưng với qua liều thuốc tiên

Không xóa nốt ruồi

Qua không thèm xóa nốt ruồi
Phô ra cái nốt ngậm ngùi nhớ em
Nốt ruồi có giấu trong tim
Cũng không giấu được nỗi niềm trong thơ!

Tẩy nốt ruồi
1
Chán qua tới tận cổ rồi
Bặm môi bậu tẩy nốt ruồi hẩm hiu
Dấu bầm còn chút xanh rêu
Làm sao tẩy sạch những chiều không qua!
2
Ghét qua nẫu tẩy nốt ruồi
Nhưng em có tẩy ngậm ngùi được chăng?
Qua thì dấm dẳng dung dăng
Được yêu chút đỉnh hung hăng giữ gìn

 

Nhớ nốt ruồi

Nhiều khi ngồi một mình
nhớ người yêu quá chừng
không nhớ môi nhớ mắt
không nhớ áo nhớ quần

Mà nhớ nốt ruồi nhỏ
nằm đâu dưới thắt lưng
tự hỏi sao lại nhớ
mà anh thì chưa từng…

Mắt anh không biết nhớ
nốt ruồi con thắt lưng
anh trả lời ấm ớ
nhìn vân tay của mình

Tìm nốt ruồi xưa

Tặng Trần Vấn Lệ

 

Em phá tan cái nốt ruồi

Tan đâu, tan tác ngậm ngùi trong anh

Bao giờ chấm dứt chiến tranh

Anh về tìm nốt ruồi quanh sân trường

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here