Phương Uy

0
341

Đ. Ê. M.

 

đã cố gắng giải mã những giấc mơ thành kí tự

bàn phím đầy bụi

rong rêu biến dạng buổi chiều gió lộng

hoang vu xanh

người con gái vác thập tự đi qua bức tranh

màu còn dang dở

cũng không ngăn nỗi cơn nắng già theo từng cơn mớ

mùa xuân tan chảy lâu rồi

 

đã cố gắng để bay lên bằng đôi cánh không màu

chập chùng trí nhớ

lời kinh đêm nhoà giấc mơ không tuổi

cho mãi ngàn năm sau

đã cố gắng để xoá đi những ngày buồn rực rỡ

lời lá khô còn đau

 

làm sao để giữ ấm cho nhau qua mùa đông này

những que diêm không tự cháy

dòng hải lưu đỏ không tự bứt mình ra khỏi mạch máu

sự tuôn trào thấm đẫm trong nhau cũng là vô lý

đêm ngập ngụa đêm

 

thả cái bóng mình xuống giấc mơ trầy xước

những ngón tay long lanh còn cố nuối

tôi nói với cơn gió thổi qua ngày hôm qua

đừng để những dòng máu chạy sai khỏi những mao mạch

nụ buồn mọc mộng trên những cọc nhọn

và đêm qua bên sông mưa

 

Phương Uy

17.1.17

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn