PHAN KHÔI ĐI TRUNG QUỐC

0
305

 

 

 

Theo Fb Lại Nguyên Ân

130 năm sinh Phan Khôi: Trong đấu tố “Nhân văn-Giai phẩm”, Phan Khôi bị chửi rủa như thế nào?
———————————

Để các bạn hiểu thêm bản chất Phan Khôi, chúng tôi xin giới thiệu dưới đây bài của TẾ HANH, trong đoàn đại biểu nhà văn Việt Nam sang dự lễ kỷ niệm Lỗ Tấn năm 1957. Bài này không nói đến lối làm tiền bỉ ổi của Phan Khôi, vì bài chỉ nhằm vạch trần bộ mặt phản cách mạng của tên phản động này
L.T.S

Nhân kỷ niệm 90 năm ngày chết của nhà đại văn hào Trung Quốc Lỗ Tấn, Hội văn nghệ Việt Nam có ý định cử Phan Khôi đi dự vì Phan Khôi có dịch một số tác phẩm của Lỗ Tấn. Nhưng sau khi thấy trong tập “Giai phẩm mùa thu” có bài “Phê bình lãnh đạo văn nghệ” của Phan Khôi đầy những vu khống hèn hạ, tiếp theo báo Nhân văn ra đời với tên Phan Khôi làm chủ nhiệm, các đồng chí Thường vụ Hội văn nghệ không đặt vấn đề cử Phan Khôi đi nữa. Lão ta rất hậm hực. Có lần gặp tôi lão nói: “Tôi biết mà! Họ trả thù”.

Sau đó, các đồng chí Thường vụ Hội văn nghệ có ý giúp Phan Khôi một dịp cải tạo, nên lại đặt vấn đề cho lão ta đi. Ngày 13 tháng 10 năm 1956, có cuộc họp của Thường vụ Hội để chuẩn bị cho đoàn đại biểu Việt Nam. Nhiều đồng chí lo ngại sức khoẻ Phan Khôi không biết có đi máy bay được không. Có đồng chí đã biếu lão ta cả 1 chai rượu quý để đỡ say sóng.

Phan Khôi đã đáp lại sự ân cần săn sóc ấy thế nào? Không được đi cũng chửi, mà được đi cũng chửi, đó là tâm địa Phan Khôi. Vừa đến Bắc Kinh hắn ta đã nói: “Cái bọn lãnh đạo văn nghệ hèn lắm. Chúng nó không muốn tôi đi nên mới giả vờ hỏi thăm sức khoẻ. Chúng tưởng tôi qua đây sẽ nói bậy gì. Tôi dại lắm sao? Tôi muốn nói thì nói ở nước nhà, cần gì qua đây mới nói!”.

Sự thật thì Phan Khôi đã nói bậy rất nhiều. Ở Bắc Kinh, sau lễ kỷ niệm Lỗ Tấn, Phan Khôi xin gặp nhà văn Mao Thuẫn, chủ tịch Hội nhà văn Trung Quốc. Lão ta tỏ vẻ hoài nghi vụ Hồ Phong nên đặt ra câu hỏi: Hồ Phong có hành động chống đối hay chỉ có tư tưởng chống đối. Thấy đồng chí Mao Thuẫn đưa ra những bằng chứng cụ thể về hành động phản bội của Hồ Phong, Phan Khôi hỏi trở qua câu khác. Lão nói nghe tin Hồ Phong được tha, có ý cho vụ bắt Hồ Phong là sai lầm nên mới tha. Đồng chí Mao Thuẫn cho biết hiện Hồ Phong đang bị giam và hỏi lại ai nói tin ấy. Phan Khôi bí thế nói loanh quanh là nghe tin đồn, rồi rút lui ra về tỏ vẻ thất vọng, đến nỗi hôm sau, đồng chí Chu Dương đến thăm lão ta nói với tôi: “Thôi lần này anh ra nói chuyện, tôi gặp ông Mao Thuẫn đủ rồi”.

Nhưng thua keo này bày keo khác, đó là tâm địa của Phan Khôi. Cách mấy hôm sau nhân dịp đi thăm sinh viên Việt Nam tại trường Đại học Bắc Kinh, Phan Khôi lại toan đem chuyện báo Nhân văn ra gieo hoang mang ở trong anh em. Lão hỏi: nào anh em có biết tình hình nước nhà không? Nào anh em chắc nghe nói xấu lão nhiều lắm, nào anh em chỉ đọc báo Nhân dân nên không thể biết hết sự thật… Nhưng trước thái độ thẳng thắn của anh em sinh viên Việt Nam cho lão biết là anh em theo dõi kỹ tình hình nước nhà và biết đâu là lẽ phải, Phan Khôi lại phải hậm hực ra về lần thứ hai (Tôi còn nhớ khi ra đi, tên Minh Đức có đem đến cho Phan Khôi một gói Nhân văn, Giai phẩm, ý định của chúng là muốn đem truyền bá nọc độc ở Trung Quốc. Nhưng người nhà kịp thời giữ gói sách, báo ấy lại).

Sau đó chúng tôi rời Bắc Kinh. Cùng đi với chúng tôi có hai đồng chí Trung Quốc, một nhà văn và một đồng chí phiên dịch. Hiểu rõ thiện ý của các đồng chí ta, các đồng chí Trung Quốc đã tận tình săn sóc Phan Khôi từ vật chất đến tinh thần. Ở Thượng Hải, Phan Khôi bị đau răng, các đồng chí đã mời cả một bác sĩ, hàng ngày trông nom. Lành bệnh, Phan Khôi nói với tôi: “Y tế người ta thì thế, y tế Việt Nam chẳng ra sao”. Cái lối khen Trung Quốc để chê ta là mánh khoé của con cáo già ấy. Đến thăm mỏ than Vũ Thuận, sau khi nghe đồng chí giám đốc trình bày về những tiến bộ của mỏ than từ 7 năm nay (nghĩa là từ khi giải phóng 1949), Phan Khôi liền phát biểu ý kiến: “Trong 7 năm nay mà Trung Quốc làm được nhiều việc quá. Ở Việt Nam chúng tôi 3 năm nay chưa làm được gì!” Đồng chí giám đốc phải vội trả lời: “Việt Nam còn ở thời kỳ khôi phục kinh tế bị chiến tranh tàn phá. Ba năm đầu của chúng tôi cũng khó khăn lắm”. Một mánh khoé khác của lão ta, là phát biểu ý kiến lập lờ hai mặt. Có lần đến thăm mộ Tôn Trung Sơn ở Nam Kinh, thấy trước mộ có cái bia khắc một hàng chữ do Tưởng Giới Thạch viết, Phan Khôi liền nói: “Ở Việt Nam thì họ phá rồi”. Nhà văn Trung Quốc không biết ý xấu của lão ta liền trả lời: “Chúng tôi thấy không cần phá, vì hàng chữ ấy ca ngợi Tôn Trung Sơn”. Phan Khôi nói tiếp “Ở Việt Nam họ phá vì hẹp hòi”. Nhà văn Trung Quốc liền đáp lại: “Ở Trung Quốc nhiều nơi người ta cũng phá. Sự phẫn nộ của nhân dân đối với bọn phản cách mạng nơi nào cũng có, và khi nào cũng chính đáng”.

Phan Khôi thường cho mình là một nhà học giả và chê ai cũng dốt. Và đây: lão ta đã nhiều lần bày tỏ cái trí học nhiều biết rộng của mình! Đi thăm nhà máy thép An Sơn, nhìn những máy tự động chỉ do một vài người điều khiển, lão ta có vẻ suy nghĩ lắm. Trong bữa tiệc, Phan Khôi nâng cốc rượu phát biểu ý kiến: “Xem nhà máy An Sơn, tôi thấy câu nói sau đây của Mác không đúng hoàn toàn. Mác nói: “Lao động sáng tạo thế giới”. Theo tôi thì phải nói: lao động và trí thức sáng tạo thế giới”. Một đồng chí Trung Quốc liền nói: “Khi Mác nói lao động là chỉ cả lao động trí thức và chân tay”. Phan Khôi cãi bướng: “Tôi chắc sau này người ta lại suy diễn ra, chớ khi ấy, Mác không có ý nói bao hàm như vậy”.

Nếu là người biết ít nhiều xấu hổ, thì người ta sẽ làm thinh học hỏi, cái này Phan Khôi vẫn dương dương tự đắc về cái hiểu biết của mình và không bỏ dịp nào là không đem khoe. Lần nay đoàn chúng tôi đã xuống phía Nam. Nhân đem cuộc triển lãm kỹ nghệ Trung Quốc ở Quảng Châu, đồng chí phụ trách hỏi ý kiến Phan Khôi, lão ta liền nói: “Theo tôi nghĩ thì nước ngoài phục Trung Quốc không phải vì chủ nghĩa cộng sản mà vì nền kỹ nghệ Trung Quốc. Ngày kia kỹ nghệ Trung Quốc sẽ chiếm thị trường thế giới!” Tôi vội nói: “Không thể tách rời chủ nghĩa cộng sản với sự phát triển kỹ nghệ, chính vì nhờ có Đảng cộng sản lãnh đạo mà kỹ nghệ Trung Quốc phát triển”. Đồng chí Trung Quốc nói tiếp: “Trung Quốc chúng tôi phát triển kỹ nghệ để cung cấp cho nhân dân, chớ không phải để chiếm thị trường thế giới” – Phan Khôi có lẽ thấy mình hớ quá vội nói: “Ý tôi nói máy móc kỹ nghệ Trung Quốc sẽ bán ra ngoài nhiều”.

Cũng ở đây, trong bữa tiệc do phân hội nhà văn Quảng Châu chiêu đãi, Phan Khôi uống nhiều rượu rồi nói giọng nhè nhè: “Tôi thấy người ta yêu chủ nghĩa cộng sản là phải…” Mọi người chờ một lời phấn khởi. Không để Phan Khôi nói tiếp: “Vì chủ nghĩa cộng sản sẽ đi đến cộng thê”. Mọi người cho lão say nên sẵn sàng cho qua, chỉ một nữ văn sĩ, vợ đồng chí Chú, chủ tịch phân hội nhà văn Quảng Châu lên tiếng: “Nếu lời ấy là của đồng chí Chu thì tôi phản đối mạnh”. Cho Phan Khôi quá chén, chúng tôi vực lão ta về.

Khi trước đi với Phan Khôi tôi chỉ cho lão ta dốt và gàn. Bây giờ nghĩ lại, tôi mới thấy không phải chỉ Phan Khôi ngu dốt và ương gàn mà nói “bậy” thôi đâu. Phan Khôi còn xấu xa nữa. Sau khi thấy cách hỏi thẳng (như hỏi đồng chí Mao Thuẫn, lúc đến trường Đại học Bắc Kinh) thất bại, Phan Khôi dùng thủ đoạn xỏ xiên. Như khen Trung Quốc chê Việt Nam. Hoặc bắt đầu ca ngợi sau mới chỉ trích. Các đồng chí Trung Quốc chắc cũng nghĩ như tôi, cho Phan Khôi lạc hậu thôi và kiên trì giúp đỡ. Nhưng không phải vì dốt mà Phan Khôi nói nước ngoài phục vụ Trung Quốc không phải vì chủ nghĩa cộng sản mà vì kỹ nghệ phát triển và kỹ nghệ Trung Quốc sẽ chiếm thị trường thế giới, không phải vì say mà Phan Khôi nói cộng sản sẽ cộng thê. Cái con người ngày trước đã chế riễu “phong trào cộng sản giống như đống lửa rơm”, gọi phong trào Xô viết Nghệ An là “loạn cộng sản”, chính là con người đểu giả (chớ không phải học giả) đã mượn cớ khen Trung Quốc để chê Việt Nam, đã xuyên tạc Lỗ Tấn, bắt chước nhà đại văn hào đả kích bất hợp pháp bè lũ Tưởng Giới Thạch để xỏ xiên chế độ ta, để lợi dụng lòng tốt của các đồng chí Trung Quốc, đã núp dưới cái nhãn hiệu “nhà văn lão thành” để nói xấu ta, thậm chí đã giả vờ say để phun nọc độc vào chủ nghĩa cộng sản.

Cái con người chửi cộng sản ấy, cố nhiên chỉ có thể là con người ca tụng đế quốc mà thôi. Tôi nhớ lại, một hôm ở Bắc Kinh, Phan Khôi khoe với tôi: “Pháp nó thích tờ Nhân văn lắm”. Thấy tôi nhìn ngạc nhiên, lão ta biết lỡ lời liền nói sang chuyện khác. Có lần Phan Khôi nói về đời mình một cách trâng tráo: “Ngày trước (tức là trước cách mạng) người ta chỉ có hai con đường: một là làm cách mạng, hai là hút xách. Tôi lựa con đường thứ hai”. Trong những ngày cuối cùng của cuộc đi thăm Trung Quốc, Phan Khôi ghé thăm người con học ở Nam Ninh, tên là Phan Lang Sa. Lão ta đã giải nghĩa cái tên ấy cho tôi và đồng chí phiên dịch Trung Quốc như sau: Thằng này sinh ngày 9 tháng 3, 1945. Ngày Nhật đảo chính Pháp. Tôi đặt tên nó để cho những người nào vui mừng Nhật lật Pháp biết là Pháp sẽ trở lại cho coi (Lang Sa là France). Phan Khôi đã đáp lại lòng thù ghét của nhân dân ta đối với thực dân Pháp như thế. Nhân dân ta không ưa gì quân phiệt Nhật, nhưng thấy thực dân pháp bị lật đổ ai chẳng hài lòng? Chỉ có một tâm hồn vong bản loại Phan Khôi mới mong Pháp trở lại thôi.

Như con quái vật đã hiện nguyên hình, Phan Khôi không lừa được ai cả. Ở Trung Quốc có lần Phan Khôi cãi với tôi và cho nhà văn lớn thời đại nào cũng là nhà văn chống đối. Nhà văn lớn có khi nào phát biểu ý kiến dốt nát và làm việc xấu xa như vậy! Còn nhà văn chống đối thì chống đối ai? Có người lầm tương Phan Khôi gàn bướng chống đối với thực dân Pháp đâu! Phan Khôi không chống đối bọn cướp nước ta đâu! Cái con người đã nêu ra triết lý “con chó phải ăn cứt”, cái người đặt tên con là Phan Lang Sa, con người ấy chỉ làm đầy tớ cho bọn cướp mà thôi.

TẾ HANH
Độc lập, số 357 (1-5-1958)

Chia sẻ
Bài trướcTỲ HẢI ĐÌU HIU
Bài tiếp theoĐợi…

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn