Phan Huyền Thư

0
367

L.Ặ.N.G

Một người lạ bảo tôi:
Đọc thơ chị nặng vì phải suy nghĩ.

Một người quen bảo tôi:
Đọc thơ bạn thấy đời vô thường.

Một người thân khẽ khàng:
Đọc em, chị thấy rõ cái ác đức hạnh.

Một tri kỷ ngậm ngùi :
Sao thấy sợ cái đúng lưu manh…

Bạn ơi,
Đọc hay không đọc đâu phải điều tôi cần.
Sợ hay không sợ đâu phải điều tôi muốn…

Thế giới hàng ngày tôi đang sống,
khiến tôi phải lặng người nghĩ suy .

Lặng.
Chọn việc thật cần
và bắt tay làm
không bi bô như đứa trẻ con
khoe mình vừa thực hiện việc tốt.

Lặng.
Nhắc mình,
bớt soi gương mỗi sớm
để tự nhìn vào chính mình chân thật,
xem nỗi buồn có tầm thường quá không,
niềm khát vọng có vụn vặt quá không,
kiến văn mình viển vông hay phiến diện…

Lặng.
Và nhìn.

Ngoài kia biển Đông uất nghẹn.
Trên núi cao trẻ con rét mướt.
Trong góc tối người già bệnh tật.

Gần ngay đây những người mẹ ngất lịm
vì nhịn ăn đóng tiền học,
và nhịn mặc để đưa con đi thi.

Những người ông, người bà
đi xin sữa, nhặt ve chai nuôi cháu.

Người cha bán nhà
xuống ống cống ngủ qua đêm
chờ ngày các con chạy xin được việc.

Lặng.
Để thấy.
Mọi khổ đau đều hiện thực ,
họ mưu sinh bằng những việc cần nhất,
không cần giả vờ ngây ngô thắc mắc:
” Đất nước mình lạ quá phải không anh?”

Lặng.
Để hành động.

Bạn ơi,
khi uống một cốc bia,
hút một điếu thuốc,
mua một bó hoa đẹp,
như chiếc vé số cảm xúc
vô thưởng vô phạt…
Bạn đừng quên thưởng thức nó
trong vị đắng cay của khổ đau và tuyệt vọng
từ hàng triệu cặp mắt đang lặng nhìn…

Cũng như
khi đối diện với trang giấy trắng,
tôi luôn tự nhắc mình
điều rất thật:

Ẩn sau mỗi câu thơ đẹp
cẩn có một khoảng lặng
đủ để nghe thấy
tiếng nhân sinh
thở dài…

14/07/2016

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn