ôm gió ngủ ru tình trong nhịp thở địu mây về sông trắng nhớ mù sương …

0
149

 

Dạ Tịnh

ôm gió ngủ ru tình trong nhịp thở
địu mây về sông trắng nhớ mù sương …

mùa thu đang đi ngang qua một cách nhẹ nhàng, chớp mắt lại đã vào tiết thu trong

có những con đường đã đi qua mà vẫn lạc lối, nhưng có những con đường chưa từng đặt bước, lại có cảm giác như đã quen lâu.

mùa thu đã khép lại điểm cuối của cuộc hành trình hay sẽ mở ra một lộ trình thênh thang giữa không gian bao la của trời xanh mây trắng ?

 

có khi vô tình, mình chẳng thể nào nhận ra mùa thu đang liêu xiêu len vào từng con phố nhỏ, nhưng cũng có khi chỉ cần ngồi một mình, cũng cảm nhận được mùa thu đang hiện diện quanh đây, với mấy đóa cúc hoa chưa nở, thủ thỉ những tâm sự lắt lay giữa cơn gió thu nhè nhẹ.

mùa thu đến rồi đi hối hả như chuồn chuồn điểm nước, sự gặp gỡ mùa thu là xa cách lâu ngày gặp lại.

chúng ta chỉ là một hạt bụi nhỏ nhoi trôi dạt, không đến không đi, đều là chiếc thuyền dong buồm đi xa tắp theo giấc mộng ngàn thu …

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn