NỖI NHỚ THÁNG BẢY

0


Trần Hoan
Tháng bảy về trời đổ mưa ngâu rã rích
Những giọt sầu cứ rơi rơi như lời người muốn nói
Thèm cái ôm siết chặt từ phía sau của người thương sau một ngày dài tất bật
Ôi cái hạnh phúc thành thật đã trôi đi theo những lầm lỗi rất đỗi đời thường
 
Tháng bảy về gốc phượng già nơi ngã ba đường đã chuyển màu buồn bã
Có lẽ vì nhớ những chiếc áo dài thướt tha lướt qua trong những buổi chiều tà
Hay cái vẫy tay của những cặp đôi chia xa nơi ngã ba thân thương này
Và anh với em cũng đã từng là chứng nhân của những cuộc chia ly ngày ấy
 
Chiều nay gốc phượng già nhìn những giọt mưa buồn không nói
Nó cứ run lên từng cơn theo những luồng gió lùa qua
Một vài chiếc lá xa cành
Vẫn biết rằng mai đây gốc phượng sẽ có thêm những chiếc lá mới
Nhưng cái lưu luyến những gì đã qua hiện rõ trên những vết hằn cằn cỗi để lại theo thời gian
 
Tháng bảy cứ trôi đi theo những tiếc nuối muộn màng
Gốc phượng già luyến tiếc một thời thanh xuân với những cánh hồng rực rỡ
Còn tôi tiếc nuối cái lần chia xa có ai ngờ là mãi mãi
Những ước mơ đã rẽ hai ngã đường của đôi bạn trẻ vừa bước vào thương
 
Cái xuyến xao của thời trẻ cứ dai dẳng như những cơn mưa ngâu tháng bảy
Chiều nay đi qua gốc phượng nơi anh và em đã nắm tay nhau lần đầu
Trời lất phất mưa anh ngoái nhìn xa xa dòng người bước vội
Cố tìm em trong đám xuân xanh ấy
Giật mình nhận ra gốc phượng nay đã già anh cũng già còn em thì đã đi xa tự bao giờ…
 
 
 

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here