NHỮNG MẢNH ĐỜI GHÉP LẠI

0
408

 

                         

Truyện Ngắn: Nguyễn Minh Ngọc

           

         Đường phố Hà Nội vừa đông đúc là thế mà giờ trở nên vắng lặng, bọn thanh nữ trẻ đẹp đã lần lượt lên xe, còn trơ lại mình Thùy. Một mình đứng dưới bóng cây, Thùy nghe rõ cả tiếng gió lùa trên tán lá, tiếng rơi rất nhẹ của những chiếc lá vàng chạm đất. Lòng buồn man mác Thùy quay gót ra về, làn gió khuya se lạnh khiến cô chợt rùng mình, đêm sâu hun hút, như đang cố tình che giấu điều gì bí mật lẩn khuất bên trong nó.

Hơn mười lăm năm nay, Thùy lang thang kiếm sống ở nơi đây. Sau cái chết của mẹ, bố nghiện rượu nặng, cứ rượu vào là chửi bới đánh đập các con, năm chị em Thùy vô cùng sợ hãi, cảnh nhà túng thiếu, lần được bữa sáng mất bữa tối. Chưa đầy mười lăm tuổi, Thùy được một người anh em đưa lên Hà Nội rửa bát thuê trong một nhà hàng. Thấy con bé nhà quê có nhan sắc, chủ nhà ép Thùy tiếp khách. Từ đấy Thùy bén duyên với cái nghề này, cô nhanh chóng được các đại gia bao, có thời gian ăn tiêu ngày tiền triệu. Các em Thùy lần lượt lớn lên nhờ những đồng tiền của cô, giờ chúng đã có gia đình và cô cũng đã hết duyên. Cơ thể phát phì nặng nề, tuổi hoa tàn phai, Thùy phải đi sớm về khuya một mình.

Đi đến cái ngõ hẻm quanh co gần gian nhà trọ rẻ tiền của Thùy, tường cao che lấp ánh điện, tự nhiên cô cảm thấy rờn rợn. Chợt có tiếng òe..òe.. yếu ớt tựa như tiếng mèo con phát ra trong xó tối, âm thanh lại mơ hồ như tiếng trẻ nhỏ, Thùy giật mình run bấy người muốn chạy mà không sao nhấc chân lên được. Tiếng kêu lại cất lên, lần này linh tính mách bảo cô đúng là tiếng trẻ nhỏ, cô lấy hết can đảm tiến lại. Trong mờ mờ ánh điện, Thùy trông thấy một cái bọc vải, ló ra một khuôn mặt nhỏ xíu, cô nâng lên thì đó là một bé trai đỏ hỏn, cơ thể còn dính nhầy nhớt. Có lẽ nó vừa mới được sinh lúc đêm, rồi bị bỏ lại đây. Thùy định đem đứa trẻ đến đồn công an, nhưng thấy người đứa bé rum lên bần bật, môi nó có vẻ như đang tím lại, cô nghĩ đêm khuya, trời lạnh như thế này nhỡ nó chết thì mình mang tội, thôi cứ đưa nó về nhà cho ủ ấm cho nó đã, mai tính sau.

Trong căn phòng ấm áp, thằng bé ngọ nguậy đòi ăn, tìm thấy bình sữa trong bọc vải, Thùy đưa vào miệng thằng bé, nó tu một hồi no nê rồi lăn ra ngủ. Tẩy rửa trang điểm trên mặt, thay quần áo ngủ, Thùy nằm xuống bên thằng bé. Cái mùi hoi nồng dìu dịu, khuôn mặt bé tý hồng hồng, thanh thản dưới ánh đèn ngủ của thằng bé gợi niềm khao khát làm mẹ trong Thùy. Thùy xót xa nhận ra mình không còn khả năng sinh đẻ nữa, ba lần nạo thai, một lần chửa trứng, họ đã cắt mất buồng trứng của cô. Sống trong cảnh xa hoa của một thời xuân sắc, mải lao vào những cuộc vui xác thịt, một thời gian dài làm Thùy quên mất niềm vui hạnh phúc gia đình.

Loáng một cái đã hơn ba mươi mùa lá vàng rơi! Ở tuổi này, lẽ ra Thùy đã phải có được một niềm vui yên tĩnh, trong căn nhà bé nhỏ đơn sơ, và một ngọn đèn đón cô về những khi trời tối. Nhưng, những điều tưởng như giản đơn ấy, Thùy cũng không có được. Đến con chim cũng còn có tổ, dù đi đâu thì chiều tối nó cũng mải miết bay về tổ hưởng cái cảnh êm đềm ấm cúng cùng với đàn con…Thùy chợt thấy bùi ngùi, hai hàng mi rơm rớm lệ. Miên man trong suy nghĩ, Thùy chợp mắt lúc nào không hay. Bỗng nghe tiếng ọ…ẹ… Thùy choàng tỉnh, ngồi dậy giở tấm tã lót ra, cu cậu đã ị một bãi cứt su đen xì, cô thay rửa sạch sẽ cho thằng bé. Trong tấm chăn ấm áp, nó lại lăn ra ngủ.

Trời vừa sáng, Thùy ủ đứa trẻ cẩn thận rồi chạy ù sang quán bên cạnh mua cho nó hộp sữa. Pha sữa xong thì đứa trẻ dậy, nâng thằng bé trên tay Thùy ngắm mãi cái miệng nún bình sữa đến lõm cả má của nó, bị sữa đuổi cu cậu nuốt ừng ực. No bụng cu cậu nhả vú ra, nhìn bâng quơ một lúc rồi gà gà ngủ. Ngắm nhìn thằng bé nhoẻn nụ cười trong mơ, Thùy cảm thấy như có một sự ấm áp từ từ lan trong tâm hồn cô!

Thùy tranh thủ nấu cơm, bụng bảo dạ ăn, cơm xong, chờ đứa bé dậy, sẽ đưa nó đến đồn công an. Nhưng thằng bé ngủ một giấc dài đến quá trưa,  chiều thì trời lại mưa, những ngày tiếp theo tháng bảy bầu trời mọng nước, mưa lây dây không ngớt, Thùy không thể đưa thằng bé đi được. Hình như trời có ý giúp Thùy việc dùi dắng đưa đứa trẻ đi thì phải? Và lòng Thùy cũng có vẻ như không dứt khoát, lúc muốn đưa nó đi, lúc lại muốn nuôi đứa trẻ. Cứ như vậy, ngày lại ngày Thùy cảm thấy vui vui trong công việc chăm sóc đứa bé. Mới đầu Thùy gọi nó là em xưng cô, sau gọi con xưng mẹ. Một tháng quen dần, Thùy cứ tin đứa trẻ là con của mình, cô đặt tên cho con là Phan Minh Nghĩa (Họ của Thùy) với hy vọng sau này nó sẽ là đứa con giỏi giang, có tình có nghĩa. Trộm vía, thằng bé ngoan, ít quấy khóc, tuy nhỏ nhưng ba tháng nó đã tập lẫy và biết hóng chuyện. Nói chuyện với con, Thùy thấy lòng mình dâng lên một tình cảm mới mẻ, tình mẫu tử thiêng liêng! Quên hẳn cái nghề cũ của mình, Thùy bắt đầu lo đến việc gây dựng cuộc sống cho con.

Đợt này con ngủ ít, nên mỗi khi đi chợ mua thức ăn Thùy phải bồng cả con theo, thằng bé có vẻ thích thú vui cười với mẹ. Một hôm mải đùa với con, Thùy đụng phải một con nhỏ đi bán vé số. Nó khoảng chín tuổi, người gầy còm, quần áo cũ bạc, bẩn thỉu; mái tóc cứng vàng hoe cháy nắng; mặt choắt, chỉ có cái miệng tươi và nói năng nhanh nhảu. Đã bị đụng vào mẹ con Thùy rồi, nó vẫn không tránh cứ áp sát vào Thùy, chìa tấm vé số: Cô ơi, cô mua cho cháu một cái vé với. Tao không mua, tránh ra. Thùy gắt. Con nhỏ lùi vài bước, rồi lại tiến đến sau lưng Thùy bắt chuyện với thằng bé. Nó luôn miệng gọi: Em ơi!..Em ơi!..chật…chật… âu ..ơ.. hú hòa…đây cơ mà… Thằng bé cười nấc lên. Chốc chốc, nó lại nhẩy quâng lên, túm lấy tay thằng bé, hai đứa cùng cười. Mỗi lần Thùy mua hàng, con nhỏ nhanh nhẹn chạy đến giúp, rồi lại quay lên nô đùa với thằng bé. Tiếng cười của hai đứa trẻ khiến Thùy động lòng hỏi: Cháu tên gì? Dạ Lê ạ. Thôi Lê đi bán vé số đi, cô cho em về.

Con nhỏ quay đi một lát rồi lại lụt cụt chạy đến, nói như nếu: Cô ơi, cô làm ơn mua cho cháu cái vé với. Cô thương cháu với, hôm nay chả có ai mua, chiều cháu sẽ không có cơm ăn. Thùy giật mình hỏi: Thế bố mẹ cháu đâu? Cháu không có bố mẹ, cháu chỉ có một đứa em trai, nhưng nó chết rồi. Thùy cảm thấy ớn lạnh nơi sống lưng: Bây giờ cháu ở đâu? Cháu ở gầm cầu cô ạ. Trời ơi! Thôi chiều nay về nhà cô, cô nấu cơm cho mà ăn. Con nhỏ lưỡng lự một lát rồi bước theo Thùy: Cháu cảm ơn cô, cô đưa cháu xách túi đồ ạ.

Con nhỏ gầy còm, bấy bưa nhưng nó làm được đủ việc, nhặt rau, cắm cơm, cho em tu sữa gọn gàng không dây rớt ra áo em. Chiều tối, ăn cơm xong, nhỏ Lê buồn buồn xin phép Thùy ra đi, miệng nói, mắt nó lưu luyến nhìn thằng em. Lòng Thùy bối rối, không biết nên giữ con nhỏ lại hay để nó đi? Giữ lại thì nhà chật, giường chật, mà Thùy cũng chẳng khá giả gì. Nhưng để nó đi thì tội quá, gầm cầu, xó hè Thùy đã trải rồi, cơ cực vô cùng. Con nhỏ đi gần ra đến mặt đường, Thùy như bừng tỉnh: Lê ơi, vào đây cô bảo đã. Lê quay lại: Dạ cô bảo cháu gì ạ? Nhà cô chật, nếu cháu chịu khó trải chiếu nằm dưới đất, thì cháu có thể ở lại đây, trông em cho cô đi làm. Được đồng nào cô ăn, cháu ăn và nuôi em. Vậy thôi, chứ cô cũng không có tiền trả công cho cháu đâu. Cháu đồng ý thì ở lại, không thì cháu đi, tùy cháu. Mặt con bé tươi lên: Cô cho cháu ở lại, cháu cảm ơn cô, khổ thế nào cháu cũng chịu được ạ. Thằng em thấy chị quay lại cũng có vẻ mừng rỡ, căn nhà chật hẹp lại có thêm một niềm vui mới.

Sáng hôm sau cơm nước xong, Thùy dặn dò nhỏ Lê cách trông em rồi đi chợ. Đêm qua Thùy đã tính kỹ, trong các mặt hàng buôn bán, chỉ có quần áo may sẵn là tiện nhất, vừa sạch sẽ vừa không phải lo bán hết trong ngày, bây giờ phần đông người dùng quần áo may sẵn nên chắc sẽ dễ bán. Thùy đến mấy bà bán buôn lấy hàng. Trước hết cô chọn hai bộ cho nhỏ Lê, vài bộ cho con, rồi chọn những loại quần áo vừa tiền, để bán cho khách bình dân. Cũng may chợ gần nhà, những lúc vắng khách Thùy có thể chạy qua, chạy lại trông dắng con. Nhỏ Lê ngoan, khéo chăm em, nhà cửa sạch sẽ, Thùy yên tâm.

Tất bật với công việc, ngày tháng trôi qua lúc nào cũng không hay, con đã đầy năm. Hôm nay Thùy mua cho con bộ quần áo mới, tí thức ăn tươi, cô cháu làm mâm cơm tươm hơn mọi ngày, thắp hương cúng mụ cho em bé. Buổi tối, Thùy đưa hai đứa đi chơi siêu thị, lần đầu tiên được đến chỗ phồn hoa, chúng cười đùa thích thú lắm. Đang vui với con, chợt có tiếng đằng sau:

Thùy lấy chồng bao giờ, mà con đùm con dúm thế này? Thùy giật mình quay lại:

–   Ôi anh Ban! Em tưởng anh đang còn ở trong trại cơ mà?

–  Ừ, đúng ra là thế, nhưng do cải tạo tốt, anh được ân xá trước một năm Thùy ạ!

– Thế à, vậy thì tốt quá anh nhỉ!

Ban đi theo ba mẹ con Thùy, thấy thằng bé mắt sáng lên trỏ vào cái ô tô màu đỏ, Ban chạy lại cầm cái ô tô đưa cho nó: Bác cho cháu này. Rồi Ban tạm biệt mẹ con Thùy. Sáng hôm sau, Ban tìm đến chỗ Thùy bán quần áo ngoài chợ. Cùng cảnh lang thang, đã có thời gian hai người dan díu với nhau. Bố chết, mẹ đi lấy chồng, Ban ở với bà nội từ khi năm tuổi. Bà nội già yếu, học hết cấp một Ban bỏ học, về làm lụng nuôi bà, sau đó ra Hà Nội làm thuê. Gặp việc gì Ban cũng làm, miễn là có tiền. Khỏe mạnh, nhanh nhẹn nhưng thật thà và ít hiểu biết, Ban bị kẻ xấu rủ rê, lợi dụng, dẫn anh đến vòng lao lý.

Chuyến này về anh định làm gì? Thùy hỏi sau khi xếp xong chỗ ngồi tàm tạm cho Ban. Ban hỏi lại Thùy: Tối nay Thùy có thể đi chơi với anh được không? Em bận thằng bé rồi. Nó là con em à? Không. Thùy trả lời và kể lại chuyện của mình. Nghe xong Ban chật lưỡi:

– Lo cho thân mình còn chưa xong, lại còn con với cái! Em cũng thật là…

– Nhưng anh ơi! Thùy lưỡng lự một lát rồi nói: Chúng mình cũng sắp hết nửa đời người rồi còn gì. Như người ta thì đã có nhà cửa, con cái đàng hoàng rồi. Lẽ nào mình không được như họ? Mình cũng có quyền sống và hưởng hạnh phúc theo kiểu của riêng mình chứ! Thằng bé, là món quà của Thượng Đế tặng cho em. Nhờ có nó mà em hiểu ra ý nghĩa sâu sa của cuộc sống, anh ạ.

– Em nói làm anh cảm động quá!

– Giờ anh định làm gì? Thì còn biết làm gì nữa. Gặp việc nào làm việc ấy thôi. Bà nội anh mất rồi nên anh chẳng muốn về quê nữa. Thùy nói: Hay là anh chạy quần áo may sẵn về cho em bán, bây giờ mặt hàng này bán được. Đừng đi con đường cũ nữa nguy hiểm lắm. Biết vậy, nhưng anh không có tiền. Em còn một ít vốn đấy. Ừ được, để anh liệu. Ban nói và đưa tay nắm tay Thùy. Họ nhìn sâu vào mắt nhau, dường như có những sợi tơ vô hình mỏng manh nhưng bền chặt nào đó đang se kết cuộc đời của họ.

Ít thời gian sau, Ban về ở với Thùy. Công việc làm ăn khá thuận lợi, họ thuê căn nhà rộng hơn. Ban yêu quý thằng bé và nhỏ Lê như con đẻ. Buổi tối rỗi việc, Ban thường chở hai chị em đi chơi siêu thị, mua quà cho chúng. Năm tháng thủng thẳng trôi, Thằng bé đã lên ba. Nhìn con lẫm chẫm đi lại, nói cười ngộ nghĩnh, Thùy bảo với Ban: Con đến tuổi đi học mẫu giáo rồi, nhưng không có giấy khai sinh, thì không chỗ nào họ cho học đâu anh ạ. Để mai anh lên Ủy ban Phường hỏi họ xem. Anh này, hay là làm luôn giấy khai sinh cho cái Lê nhận nó là con, có được không? Ừ, để anh đi xem đã. Năm lần bảy lượt Ban đi không về rồi, nỗi thất vọng hiện lên khuôn mặt.

– Họ bảo sao hở anh?

– Lôi thôi lắm em ạ. Họ bắt chờ người nọ, đợi người kia chán rồi họ nói, không có giấy đăng ký kết hôn, không có hộ khẩu, thì không làm được giấy khai sinh. Anh xin nhập hộ khẩu, người ta không cho và còn dọa đã có tiền án tiền sử rồi, họ sẽ theo dõi. Không cẩn thận có thể lại bị bắt vào trại.

– Người ta không làm gì sai, đố các ông vào đây mà bắt đấy. Thùy bực mình nói to: Mình còn hơn chán vạn những ông này, bà kia mà tham ô hối lộ, ăn cắp của dân đấy.

– Thôi em đừng nói nữa, chẳng giải quyết được gì đâu. Để mai anh về quê nhờ ông bác họ, ông ấy đang làm Phó chủ tịch xã xem có được không.

Ban đi ba ngày, trở về nói với Thùy:

– Bác ấy bảo có thể giúp được, với điều kiện là phải trở về làng ở. Bác ấy sẽ nhờ Ủy ban làm đăng ký kết hôn, nhập hộ khẩu, rồi mới làm giấy khai sinh cho các con được.

– Vậy phải bỏ đây, về quê ở à?

– Có lẽ phải vậy thôi. Ở quê, ngôi nhà và một sào vườn của ông bà nội anh vẫn còn. Quê anh bây giờ lên phố rồi, trường học cũng gần. Bác ấy nói, em có thể làm trong xưởng may, anh làm ở xưởng da giày. Nếu em không đồng ý thì thôi.

Chưa bao giờ lòng Thùy lại xáo động như thế này, mọi sự cứ rối tung lên vì chuyện đi hay ở. Đất Hà Thành này cũng chẳng tốt đẹp gì với Thùy,  nhưng dẫu sao ở đây lâu cũng quen rồi, kiếm đồng tiền cũng dễ dàng hơn. Nghĩ đi, nghĩ lại Thùy thấy mình thì thế nào cũng được, chỉ lo cho các con và tương lai của chúng. Khoảng hai tháng sau, Thùy nói chuyện với nhỏ Lê:

– Cháu Lê này, vài hôm nữa cô chú sẽ cho em về quê, để khai sinh cho nó đi học, ở đây họ không cho cháu ạ. Bây giờ khôn lớn rồi, cháu có quyền quyết định tương lai của cháu. Hoặc theo cô chú về quê, nhận cô chú là bố mẹ để làm giấy khai sinh đi học, hoặc cháu ở lại Hà Nội tự kiếm sống, tùy cháu lựa chọn. Cái Lê khóc òa, vừa nói vừa nức nở:

– Cô ơi…À mẹ ơi, cho con đi theo với, con sẽ là con ngoan, là chị của em Nghĩa… Đừng bỏ con, bố mẹ ơi!…

– Thôi đừng khóc nữa con. Ban đưa tay lau nước mắt nói: Con đi chuẩn bị đồ đạc đi, để chúng ta về nhà.

Họ về đến quê thì trời đã quá chiều, cái nắng mùa hè đã nhạt. Vườn tược cây cối xanh tươi, gió nồm nam mát rượi, không khí trong lành khiến vợ chồng con cái Thùy tỉnh táo trở lại sau một ngày đi đường vất vả. Qua ngõ nhỏ, bước vào cái sân chạt cũ kỹ rêu đã phủ gần hết, nhìn quanh Thùy nghĩ bụng: Đúng là nhà cửa không có người ở, hoang tàn và hiu quạnh quá! Chợt Thùy sững người, nhìn kỹ lần nữa, đúng là ở góc hè có một bà cụ nằm co ro trên manh chiếu rách. Thần hồn nát thần tính, nghĩ là ma, sợ quá Thùy quay lại túm áo Ban giật giật hướng mắt về phía bà cụ: Anh Ban! Anh Ban… Bố con Ban đang mải nhìn cây cối ngoài vườn. Quay lại, Ban cũng sững sờ, túi đồ rơi bịch xuống sân. Cái Lê buột miệng kêu lên: Bà cụ bố ơi! Nghe thấy tiếng người, bà lão lồm cồm bò dậy. Bà lão rách rưới, thân hình tiều tụy chỉ còn da bọc xương, trong cảnh chiều tà nhìn bà cụ tự nhiên Thùy cảm thấy nao nao trong dạ. Bà lão lên tiếng trước:

– Xin lỗi anh chị, tôi không biết anh chị và các cháu hôm nay về. Thấy nhà bỏ không tôi vào đây trú tạm.

– Bà ơi, nhà bà ở đâu? Cái Lê nhanh nhẩu hỏi.

– Bà không có nhà. Bà đi lang thang. Mấy nhà đằng kia họ không cho trú nhờ mái hiên nhà họ, may bà nhờ được chỗ này cháu ạ.

– Bà có con cháu không? Ban hỏi.

– Không anh ạ. Xin lỗi, tôi đi ngay đây. Bà lão nói rồi với tay thu những cái túm nhỏ của mình lại, định đứng dậy đi.

– Bà ơi. Thùy nói: Hôm nay bà ở lại đây ăn với chúng cháu bữa cơm. Chứ bây giờ tối rồi bà đi đâu được nữa?

Thùy bảo Ban mở cửa, vào nhà dọn dẹp. Cái Lê dặn em đứng chơi với bà rồi vào giúp mẹ. Ban sang nhà ông bác nối nhờ dây điện, bác và hai anh vui vẻ chạy sang giúp một tay. Căn nhà sáng choang, một lúc sau bàn ghế, giường chiếu được lau chùi sạch sẽ.

Thùy xuống bếp nấu cơm. Vừa làm Thùy vừa miên man nghĩ về bà cụ. Không hiểu sao cô cứ có cảm giác, bà cụ chính là người mẹ đã quá cố của mình. Trong đầu Thùy bỗng nảy ra một ý nghĩ: Cô sẽ bàn với Ban, giữ cụ ở lại đây với gia đình mình, cô tin Ban sẽ đồng ý.

Đã lâu lắm, hôm nay Thùy mới nấu cơm bếp củi, ánh lửa chập chờn thơm mùi củi khô, sự ấm áp lan tỏa khắp gian bếp nhỏ lâu ngày mới có hơi lửa. Thùy cảm thấy có một cái gì nồng ấm và dịu ngọt vây bọc tâm hồn cô!

Tác giả gửi

 

NMN

Chia sẻ
Bài trướcLê Thiếu Nhơn
Bài tiếp theoNGHIỆP CHƯỚNG

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn