Những bài thơ về MẸ của Nguyễn Hàn Chung

0

 
 

Nhớ m

Những người già nhớ mẹ
nhiều hơn thời thanh niên

Già hóa thành đứa trẻ
gần như là bé con
cựa cái là nước mắt
tự nhiên lăn thành dòng

Thời thanh niên lăn lộn
ít khi nào thảnh thơi
mẹ trong tim đang ngủ
chỉ chưa thức mà thôi

Khi tuổi già chạm đến
đôi mắt người trong mơ
thế là mẹ thức dậy
thành muôn vàn trang thơ

Đừng trách người trai trẻ
ít nhớ mẹ hơn già
nỗi nhớ cô thành khối
đợi một ngày tan ra
18/9/16

Về ngồi với mẹ

Về ngồi với mẹ chiều mùng
một xuân phước huệ bao dung lộc trời

Về ngồi với mẹ.Tuyệt vời
chu choa cái tuổi  chín mươi trẻ òm

Về ngồi với mẹ sớm hôm
mân mê vú mẹ như còn bé ti

Về ngồi với mẹ chiều ni
Mẹ ru nước mắt nhòa mi con tề !

2003- 2017

Mẹ và con

Vẫn còn hao tổn tiếng mưa
Dẫu đi qua biết mấy mùa lầm than
Mẹ ngồi vá áo cho con 
Bao năm rồi nhỉ. Điệu mòn lẻ loi

Vuốt ve tấm áo sờn vai
U ơ mẹ hát một bài hát ru
Nghe trong ký ức xa mù 
Tiếng con quấy khóc ngày thu hiện về 

Không còn nhớ núi mong khe 
Đứa con xưa ngủ bên hè rất ngoan
Làn da thấp thoáng lối mòn 
Ngủ yên như thể  xưa còn thơ ngây

Còn hao tổn tiếng mưa bay
Mẹ thừa thãi quá đôi tay bế bồng 
Người ta lên cố lên ông 
Mẹ lom khom tấm lưng còng hắt hiu

Tóc con tiêu ít muối nhiều 
Mà người vá nỗi cô liêu xa rồi !
(Trích  “Nói Hộ Phù Du” -2002)

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here