Những bài thơ hướng về ngày 15/6

0
294

Nguyễn Trung Hiếu

ĐÁNH THỨC CON

Dậy đi con, Dậy ba dắt con đi
Đến vân đồn. Đến bắc vân phong , Phú quốc.
Nhanh lên con kẻo không còn kịp
Ngày hôm nay người ta bấm nút
Quyết định cho thuê đất của tổ quốc mình
Con tôi vẫn ngái ngủ trong giường
“Người ta thuê chứ có phải mua đâu cha
Thuê rồi trả lại! ”

99 năm sau ơi con khờ dai
Lúc đó con và cha xanh cỏ mấy đời.
Nhanh lên con sắp tới giờ bấm nút rồi.
Có thể những đặc khu kia láng giềng người ta đến ở
Và cư dân nói chuyện bằng hoa ngữ
Cha con mình đến đấy có được ko?
Con tôi vẫn uể oải trong màn

“Đặc khu là gì cha?”

Là nơi mà người ta đến đầu tư nhận nhiều ưu đãi
Là nơi mà tiền mọc ra chúng ta chỉ thò tay là hái.
Là chốn người ta cày để chia lãi cho mình.

Con tôi bật dậy thật nhanh
“Thật không cha. Có quốc gia nào mà ngu như rứa.
Mà làm ra tiền chia ta nhiều rứa ????”
“Sao người ta không làm đặc khu cho dân mình cha nhỉ??? ”
Chỉ cho dân mình thuê thôi!???

Dậy đi con trời tảng sáng rồi.
Dậy để cha nói với con những điều cha suốt đêm cha không tài nào chợp mắt
Người ta dậy cha nền kinh tế việt nam nên bước lên bằng nội lực
Bằng mũi nhọn xoáy vào công nghiệp nặng con ơi
Bao nhiêu năm mà vẫn thế thôi
Ngành luyện kim ì ạch.
Bán dầu thô cho nước khác
Mua về xăng dầu đã lọc
Buồn ơi.

Dậy đi con. Mở bản đồ tổ quốc ra cha nói con này
Tổ quốc mình một dải
Bờ biển xanh xanh nối tiếp chân trời
Những quần đảo hoàng sa trường sa ở giữa biển khơi
Nước lạ ngang nhiên cướp của mình hơn phân nửa.
Người ta ngang nhiên kéo giàn khoan thăm dò dầu khí
Người ta dùng tàu đánh đuổi ngư dân
Người ta xây cả đường băng
Nếu Nối Trên bản đồ vào ba đặc khu
Như hình chân vạc

Tim cha như có ai bóp nghẹt
Đi thôi con đến thăm những mảnh đất
99 năm cho thuê
Rất có thể
Thành chỗ di dân
Người nước ngoài đông hơn cả việt nam
” sao không là một trăm năm hả cha”
Một trăm là số có ba chữ số
Nghe thấy kinh rồi
99 thôi con ơi

Cái này cha sẽ chỉ cho con thấy ở chiêu bài định giá
Của những nhà marketing
Dậy mà xem những chuyện nực cười
ông giao dục nước mình vẫn luẩn quẩn trong vòng cải cách
Ông giao thông trưng tấm biển “thu giá” cho trạm bot
Ông giáo dục cũng chẳng vừa
Thay “học phí” bằng học giá liền sau
Cha một đời cúi cổ cày sâu
Con chữ cắn đôi chưa rành mà vẫn thấy gai con mắt
Mà thấy tim mình đau thắt
Người ta ngang nhiên nhân danh thế hệ hậu sinh mình

Vũ Khắc Tế

NHỮNG LỜI MUỐN NÓI

Những ai nắm trong tay sơn hà xã tắc
Xin đừng làm mẹ khóc nữa nghe không
Gia tài của mẹ để lại hơn bốn ngàn năm
Không lẽ vì tiền mà trao vào tay ngoại tộc

Sao ai nỡ lãng quên trong phút chốc
Lời “Bình Ngô đại cáo” hãy còn vang
Bạch Đằng,
Đống Đa,
hào khí Thăng Long
Mở cõi phương Nam hình thành nước Việt

Hội nghị Diên Hồng một lòng giữ nước
Thà hy sinh cũng phải chiến chinh
Thà hy sinh quyết giữ đất nước mình
Bao xương máu đắp tô hồn dân tộc

Đêm rất lạ,ánh trăng màu vẩn đục
Ta sợ một ngày thành khách lạ giữa quê hương
sợ một ngày không dám đến những con đường
Mang kỷ niệm…nay thuộc về kẻ khác

Ta bất tài không dám  mơ lời sát Thát
Nên thôi đành mang tội với non sông
Ta chỉ mong con cháu nhớ trong lòng
Hồn dân tộc đừng bao giờ đánh mất

Đỗ Tấn Đạt

Đối thoại
***
Buổi chiều ngồi ở Sơn Chà, Nam Ô
V nói với tôi về những quả đồi trọc không mọc được mầm xanh
tiếng Voọc đụng chân người
hay những làng chài không còn bám biển
V là một kiến trúc sư
anh vẽ được những dự án lớn
duy nhất một lần
V nói V không thể quy hoạch được nỗi buồn
những nỗi buồn mang tên xứ sở
V nói với tôi về sự phá vỡ kiến trúc
của một lợi ích nhóm
hôm qua những bè bạn tôi uống rượu
A là một họa sĩ không chuyên
đã say trên bức tranh có mặt trời màu đen
tôi cùng V đã ói trong thị trấn của nỗi buồn
buổi chiều chúng tôi ngồi ở đất nước mình
trên ngọn cây tù mù đã cụt những cành lá
loài chim kêu và bay đi trong giọng khàn thế kỷ
chiều đỏ mắt sóng
V dẫn tôi đi dọc bờ cát dài
trên những cánh buồm rát gió
vi vút tiếng kêu ngực tàu đang vỡ
những Gạc Ma trào dâng máu biển
những linh hồn còn bơi ba mươi năm
chưa mỏi cánh tay thuyền?
chúng tôi trở về thành phố
dự buổi tuyên án của loài cá
trong lời sơ thẩm như điếu văn của đại dương
giọt nước mắt ngư phủ
vừa rơi xuống đêm sâu
A trở lại và hoàn thiện bức tranh còn dang dở
mùi hôi tanh sau một trận bán dâm trái phép
ai đó đã tự sướng trước mặt đồng loại
sau tòa biệt phủ
huyệt mộ đầu tiên xây từ những viên gạch vỡ
bắt đầu…
đêm ấy tôi A và V đã say.một cơn say từ ba miền bắc trung nam
vài tiếng rao niềm tin hiếm hoi còn rơi chậm theo giọt đèn cầy
trong bức tranh nham nhỡ A đã quệt vào đâu đó
những Vân Đồn, Vân Phong, Phú Quốc…
những cơn sóng từ phương bắc đang xâm thực đất liền
A khóc
V khóc
Tôi khóc
buổi sáng trước khi mặt trời mọc
chúng tôi kịp thấy vài người nuôi dê
vừa dắt hổ về đồi mình…

3/6/18

Trần Hoàng Phố

BÊN TIẾNG GỌI THẲM SÂU LỊCH SỬ

1-

nơi lịch sử đang ngồi bên bờ vực thẳm
trái tim anh như đóa hoa đêm cay đắng xót xa
mùa biển động với cuồng phong giông tố
đằng xa kia là chân trời xám thẩm mực đen

2-

nơi lịch sử được trao tay kỳ lạ
với sự phản phúc thầm kín mơ hồ
người ta nói bán mua nhân danh rất dễ
ngay cả phần đất nước thân yêu
ngày bão tố cuồng phong gió nổi
trái tim anh cay đắng khôn nguôi

3-

lịch sử không xuôi chiều nước chảy
nó ngập ngừng giữa ngã rẽ phân vân
chiều cay đắng nhìn trong phản phúc
bọn bán mua nhượng địa Việt gian

4-

trái tim anh như đóa hoa đêm đau đớn
bên vực thẳm đáy sâu lịch sử
và sân khấu của những diễn viên hề
đang độc diễn những màn ngu đần rỗng tuếch

5-

lịch sử bị đưa vào lò mổ
với tiếng kêu la thảm thiết
đôi mắt nó trừng trừng nhìn anh khủng khiếp
những âm mưu mua bán đê hèn
với bàn tay trong bóng tối kẻ thủ ác
khuôn mặt như kẻ gian manh lét lút
với con mắt lơ láo và linh hồn đầy nham hiểm

6-

lịch sử đôi khi là tiếng kêu la tuyệt vọng
nói bên đôi bờ hư không
với tiếng kèn đồng hiu hắt
trong chiều tím thẩm muộn

7-

mai sau lịch sử sẽ làm quan tòa xét xử
lôi chúng ra trước bục nghị hình
những kẻ mua bán thịt da đất nước tổ quốc
và nhân dân sẽ mãi là cuồng phong bão tố
đang dâng lên phẩn nộ chân trời

Thái Bá Tân

Ta, công dân tử tế
Của đất nước Việt Nam.
Ta quyết không để chúng
Muốn làm gì thì làm.

La Trung

BÓNG THÙ LOẠN BIỂN ĐÔNG

Thuở đất nước mình có họa xâm lăng
Lớp lớp thanh niên lên đường xung trận
Quân đội ta làm kẻ thù khiếp vía
Bao tướng tài thế giới phải vinh danh!

Có lẽ nào chúng quên Bạch Đằng Giang
Giữa dòng nước còn nguyên rừng cọc nhọn
Chiến thắng Điện Biên rung tầm thế giới
Ba mươi tháng tư – ĐỘC LẬP – HÒA BÌNH!

Chừ bọn giặc Tàu hiếu chiến hung hăng
Lấn chiếm biển Đông cố tình gây hấn
Dân tộc Việt Nam nhất tề đứng dậy
Rực dãy biên thùy ngọn lửa hờn căm…

Sử Việt rành rành số phận Nguyên, Mông
Họp báo vừa qua thế giới đồng lòng
Mỹ, Pháp, Đức, Anh, và nhiều nước nữa
Kết luận giặc Tàu chiếm biển Việt Nam!

Xin cúi đầu cung thỉnh bậc Tiền nhân
Cùng triệu cháu con sẵn sàng quyết chiến
“Ta cầm bút, chúng bắt ta cầm súng”
Thế cội nguồn bày trận giữa non sông…

“Nam Quốc Sơn Hà Nam Đế Cư
Tuyệt Nhiên Định Phận Tại Thiên Thư”
Nếu bọn giặc tàu cố tình xâm lược
Lửa căm hờn thiêu rụi lũ chúng bay…

 

Nguyễn Hàn Chung

Rồi nước Việt sẽ ra sao!

Tôi ngồi mắng nhiếc thằng tôi
Non sông chó gặm còn ngồi làm thơ
Mà thơ tình nữa mới dơ
Múa môi thi sĩ bây giờ thấy khinh

Nhiều năm cơ khổ linh đinh
Chưa thăm Phú Quốc đã thành lưu vong
Chưa nhào lộn với Vân Phong
Chưa ôm ấp một bờ cong Vân Đồn

Mai này về lại quê hương
Lấy tên Mỹ mới có đường vào ra
Người ta bán đứng đó mà
Bàn dân chỉ biết khóc òa nhìn đau

Rồi đây bắt học chữ Tàu
Bắt trai Việt phải đi xâu biên thùy
Bỏ thây Tần Lĩnh ,Nga Mi
Con gái Việt kiếp nô tì trai Hoa

Trăm năm tất thảy chúng ta
đều ra bụi đất đều ra vô thường
Nhưng còn một dải quê hương
Nấm mồ Hưng Đạo đại Vương, sao trời!

Duy Kỳ,Ích Tắc như rươi
Giang Minh,Bình Trọng ngậm ngùi hồn ma
Nào đâu chỉ mất Hoàng Sa
Bây chừ nửa cõi sơn hà sắp bay

Những ai trở giáo hôm nay
Nghìn năm tiếng thóa mạ đầy tổ tiên!
2/6/2018

 

Đông Phước Hồ

CHẮP TAY TUI LẠY MẤY ÔNG

Chắp tay tui lạy mấy ông
99 năm thì đất tổ tông mô còn

Một mai muốn tới Vân Đồn
Dân ta xin phép cô hồn hay reng ?

Một mai muốn ghé Vân Phong
Muốn ra Phú Quốc đừng mong dễ dàng

Mấy nghìn năm đã lầm than
Anh – em, nó đã ngó ngàng chi ta

Cướp Hoàng Sa lại Trường Sa
Bành trướng : bản chất tổ cha nó rồi

Đừng mơ tàu chỉ thuê thôi
Nó kéo cả lũ sang ngồi lì luôn

Đuổi k đi, chửi k buông
“Quan ngại sâu sắc” nói suông thôi à ?

Mấy ông rồi cũng thành ma
Đất đai,bờ cõi ông cha mô còn

Chắp tay tui lạy mấy ông
Đừng đem bán, đất tổ tông Lạc Hồng !

 

Đặng Châu Long

TRONG ĐÊM TÔI VÙI KHÓC

Trong cơn đau thuở nào
Tôi đã gặp tổ quốc xanh xao ngày thương hận
Một hình hài nát dấu đạn bom
Tôi đã ôm người cùng tả nát vào lòng
Chân hạnh phúc chưa bao giờ tìm thấy
Tổ quốc tôi ngày ấy
Là tôi
Là bạn
Là lũy tre làng
Là xao xác tiếng gà trưa
Là tiếng khóc nghẹn
Là lời chia sẻ nỗi niềm
Xin lỗi
Bây giờ
Tôi không gặp
@
Tổ quốc ngày nay
Phải che đậy hình hài
Đứng khép nép sau hậu trường chính trị
Tổ quốc nào để đám hậu sinh soi
Nhiều đêm tôi đã khóc như người mất trí
Tổ quốc ơi sao dị dạng đến lạ kỳ

Tổ quốc nào phải lá cờ
Không phải là trò dương danh sáo rỗng
Tổ quốc
Là những gì ta vẫn nghĩ
Đầu tiên và lần cuối lìa đời
Là quê hương là cha mẹ, mọi người
Là những phận hèn cần bảo bọc
Là đọt rau khúc đất cây cà
Đừng bao giờ nghĩ tổ quốc phải của ta
Của tất cả, không vinh danh phe phái
Tổ quốc phải là những gì quen thân mãi
Tổ quốc bình dị, nào phải của riêng ai
Tổ quốc chẳng phai màu đơn trắng
Chưa bao giờ tổ quốc vắng trong tôi
@
Người chưa mất
Sao tôi tìm mãi
Một Tổ quốc , một dân tộc biết kết đoàn
nhất định không ươn hèn ngơ mắt chịu khom lưng
để nhìn tận tường núi sông mảnh đất
ai đang tâm xé nát từng ngày

25-07-2015

Chia sẻ
Bài trướcđọc Đinh Quang Anh Thái
Bài tiếp theoLỘT XÁC

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn