NHỚ THUỞ QUÊ XƯA

0
897

12274588_1658540304395985_3897903875215115306_nNguyễn Ái Nghĩa

Nhớ quê lắm, hơm ni dề mới được
Hứa hẹn hùa, công diệc hén lu bu
Nghe bà hủa, tui bùn như mún chết
Đêm xứ người, nằm nhớ khúc nôi ru

Đâu có mún, bỏ quê mà đi miết
Tại dòng sông, đánh mất một con đò
Tủi mới lớn ,ngồi thèm từng con chữ
Cứ ra dô, xó bếp dới ông lò

Nhớ lắm chớ, mần reng mà không nhớ
Lội qua biền, nghét ngọn đậu thay cơm
Đúa rát ruột, tụi mình en trợm bắp
Nướng giữa đồng,sợ khúa bén mùi thơm

Nghe đội trưởng, đi tuồn xanh máu mẹt
Hai đứa mình, hốt đất phủ lên than
Dữa toàn dân,mét nhoà đau khúc ruột
Tủi hồn nhiên,thành một đứa en dan

Lúc thu quạch ,dân nghèo thành kẻ trợm!
Người trốn ngõ này, đứa dú đầu kia
Đội rổ bắp, ngụy trang dài ngọn bí
Xã diên nồ, cũng lất lố lất la

Chạy mất dép ,dây thun quần bị tụt
Tui đi tìm bẹ chuối, thét lưng ong
Đéng cún họng, cái thời en công điểm
Mẹ cha ơi, mét đỏ lệ lưng tròng!

Dô hợp tác, cái chi rồi cũng quý
Dân đi ngoài, chôn kín ủ cho lâu
Vài ba tháng, đồ lên như bánh thửng
Chó ngùa đồng, tru tréo sút canh thâu

Kể chiện dui, mà cùi ra nước mét
Tui ngỡ ngàng,đâu mới bữa hơm qua!
Nhà tét bếp, mấy ngày tro lạnh nghét
Bông lúa non, trộ lửa kiếm ngày dà

Thôi rứa hỉ, túi ni đi dô lại
Bà ở nhà bổ trọng ráng làm en
Chéc có lẽ , quan năm dề chộp mã
Rủ bạn bè, ôn lại khúc đồng dô

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn