Nguyễn Văn

0
1255

Q U A S Ô N G H À N
N H Ớ B Ế N P H À X Ư A

Bởi vì mùa qua
Với bao nỗi niềm riêng
Xao lãng trên đường. tương lai tới
Có một thứ mang sắc màu tím tối
Lờ mờ. Xao động
Bến bờ xưa

Con sông Hàn
Chiều rơi. nghiêng mưa
Khúc nhạc trầm
Điệu kèn trompete
Có phải từng vì nhau. mà hai bờ. mi mắt
Lạc đường. đẫm ướt. tìm quên

Bởi vì tháng ngày không thể đặt tên
Lượm chiếc lá khô bên dòng sông vắng
Âm hưởng còn xanh. thời gian đã trắng
Cầu ngang sông
Bỏ bến
Thôi bờ

Cảm ơn ngày xưa cho biết đợi chờ
Cảm ơn nước triều làm tan dấu cũ
Tôi vẫn hằng đêm
Dỗ mình. trong giấc ngủ
Vịn câu thơ
Mà lặng lẽ. qua cầu …

( Đà nẳng, tháng 10/2002)

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn