Nguyễn Tấn Sĩ

0
382

SAO KHÔNG LÀ HẠT BỤI

em như là hạt muối
không hòa tan được mình
chiều bao nhiêu gió thổi
cứ để lòng cong vênh

hạt muối, có gì đâu
sao không là hạt bụi
con đường trơ đá cuội
nên cứ đành xa nhau

em là ai, anh hỏi
như tóc bạc trên đầu
như là mây vô tội
em cứ là thiên thâu

thời gian đi rất mau
anh suốt đời đi chậm
con đường thì thăm thẳm
hạt bụi ngày xưa đâu

Biển xanh lòng sóng bạc
bao lần sãi tay bơi
muôn đời không thể khác

THIẾU MỘT CÀNH LÊ

“cỏ non xanh tận chân trời”
đọc lên biết đó là lời Nguyễn Du
cỏ ngày xưa, cỏ thiên thu
giờ là cỏ nhựa giả mù sa mưa

vẫn là chổ đón và đưa
cà phê giọt giọt gió lùa lạnh tê
hai người uống cả sơn khê
hai đôi tay bấm mải mê quên về

tội tình chi giọt cà phê
nhớ ngày cỏ dại đường quê chạnh lòng

cuộc sống thì chạy đường cong
đôi chân mê lộ lòng vòng vẫn đi

Quán quen mở nhạc dậy thì
cỏ quên là nhựa, xanh rì dưới chân…

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn