Nguyễn Nho Thùy Dương

0
616

MIỀN TÌNH

12191725_1659147384370153_6719451741610117254_n
Miền em, gió thẳm thung sâu
Đôi bờ sông chẳng chiếc cầu bắc ngang
Miền em, mây núi trăng ngàn
Muốn sang, thì chớ cầm vàng lội sông
Vàng rơi ai có tiếc không
Nghìn xưa người chỉ tiếc công cầm vàng
Kìa bầy con sít tình tang
Sang sông, ai muốn lội sang cùng tình?
Miền em, mưa nắng song hành
Xin người sang để có mình có ta
Ngại gì gió thẳm đường xa
Hãy sang, chung một mái nhà lứa đôi
TRẨY HỘI LIM
Em ra trẩy hội ngày xuân
Tình bằng… theo nhịp trống quân dậy mùa
Tình bằng… bay bay bụi mưa
Giục câu quan họ đong đưa mạn thuyền
Anh Hai rằng: chị Hai duyên
Trầu tem cánh phượng chị liền lời anh
Hồi nào trúc mọc sân đình
Chị xinh nay đứng một mình còn xinh?
Ra Kinh Bắc trẩy hôị Liêm
Câu Quan họ mãi lẩy tình sang em
Bao nhiêu lạ, bấy nhiêu quen
Ra về người cứ, mời… xin… đừng… về…
Em về răng được mà về
Bức thư chưa gởi, lời thề chưa trao!

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn