Mười bài thơ lục bát của Nguyễn Hàn Chung

0
940

Vay

Vay em một chút thơ ngây
Dắt lưng làm vốn qua ngày nhiễu nhương
Em mà dè sẻn yêu thương
Anh xin thế chấp đoạn trường làm tin
Vay em một chút chùa chiền
Ngày xưa mãi hát hò quên mang về
May còn nguyên khối si mê
Còn nguyên bút tích câu thề bướm ong
Vay em một chút đèo bòng
Cất vào rương bấm khóa trong giấu người
Đừng dè sẻn nữa em ơi !
Đã yêu giữ vốn mất lời là may
Anh còn thắc thỏm xin vay
Van em đừng trốn qua ngày tóc xanh
Một mai bóng biến ra hình
Chỉ thêm làm tội làm tình hai ta
Vay em một chút nóng là..
Anh từ tạ hết sân ga bên đường

Đếm
Một mình đếm lạnh căm căm
Tức cay cái tuổi chết bằm liu hiu
Đếm dai đếm vội đếm liều
Bao nhiêu lần đếm bấy nhiêu lần rầu
Em còn con nít chi đâu
Làm sao anh đếm được màu cố hương
Anh xin đếm chiếu đếm gường
Đếm rêu Ghềnh Ráng đếm nường Câu Lâu
Đếm từ cái tuổi trẻ trâu
Đếm từ em khóc bên cầu làm nư
Đếm Vĩnh Điện đếm Đò Xu
Một mình đếm đến lu bu . Một mình.
26/2/16

Dị bản hỏi

1
Cầm tay hỏi nhỏ tuổi vàng
Mi còn nhớ bến sông Hàn chỗ mô?
Trên cầu inh ỏi ô tô
Dưới cầu mấy chiếc ca nô xé chiều
2
Mừng rơn choàng quýnh vai nàng
Hỏi em cái bến sông Hàn chỗ mô ?
Trên cầu trai gái nhi nhô
Dưới cầu con nước thẫn thờ liếm chân
3
Níu bờ thon hỏi ngỡ ngàng
Chỉ dùm qua , bến sông Hàn chỗ mô?
Trên cầu xí xố xi xô
Dưới cầu con nít tồ tồ ướt sông
22/11/15

Nhớ bồ

Nhớ bồ mình hát nhớ mi
Vợ mình lơi lỏng có khi phải lầm
Tưởng chồng nhớ lão tri âm
Nào hay nhớ ả bao lần cù cưa
Nhớ bồ không khóc như mưa
Rưng rưng trách mẹ ngày xưa lắc đầu
Chừ ai còn phải nợ nhau
Trăm năm.. ớn lạnh cái màu thủy chung
Nhớ bồ mình nhớ lung tung
Môi thon ngực biếc tay chồng linh tinh
Biết đâu bồ của vợ mình
Đêm đêm y cũng đứng hình như ta
Đàn ông khi đã sém già
Nhớ bồ thường trốn vào toa lết ngồi
12/2/2016
Đi xe ngựa ở phố

Lão xà ích quất thanh roi
Thời gian rớt xuống đôi vai người già
Từng đoàn bóng lộn vù qua
Cỗ xe ì ạch ì à ngàn năm

Xì xồ tiếng lạ tiếng quen
Mấy ông bạn ngoại lóe đèn liên miên
Ngựa và người cứ lặng yên
Chỉ nghe tiếng vó gõ tìm tàu xưa

Lão xà ích lại vung roi
Cỗ xe nhúc nhích mệt nhoài lắc lê

Mai này hiện đại phố quê
Ngựa xe thổ mộ đi về nơi đâu ?

1997

Kính tạ

 

Một bên tháp một bên sông
Làng nom như gái chưa chồng ngủ quên
Giếng làng y chấm phạt đền
Tôi,cầu thủ bị truất quyền vào sân

Đầu thôn mặt cứ bần thần
Sau lưng cái ả phù vân xa vời
Trái tim ngọ nguậy ngỏ lời
Rót đau xuống chén rượu mời cỏ xanh

Bỏ quê đi biệt không đành
Giấu trong nhúm chữ giọng tình khan khan
Không làm nên chuyện xênh xang
Cũng không góp chút rỡ ràng cho quê

Biết sông độ lượng tôi về
Giọt lưu linh đã tái tê đủ đầy
Cúi đầu tạ cỏ tạ cây
Tạ con đường bụi luống cày cong queo

Thưa quê con biết lỗi nhiều
Cúi xin mẹ một lời yêu muộn màng

Cúng cơm cho cún

Bất ngờ nỗi nhớ Cún duềnh
như con sóng táp vào bên ngực rồi
Lá bàng xưa lót trong nôi
Mẹ ru ta, Cún ngóng trời mé hiên
Chút vàng Cún đã an nhiên
Thủy chung chẳng để ưu phiền cho ai
Cơm rơi cá cặn hình hài
Cún ơi nỗi nhớ chẳng phai chút nào
Phập phù chờ cuộc thớt dao
Tiếng nhai rau ráu ậm ào máu me
Nửa vòng trái đất ơi quê !
Cún người xơi chán ê hề thức ngon
Cún vào khách sạn chon von
Cún ra mỹ viện đổi hòn tinh khôi
Buồn tôi tôi tưởng Cún tôi
Lạc linh khuất núi bao rồi còn đau
Vá vàng mực đớm theo nhau
Nỗi buồn nhược đến ngàn sau vẫn òa
Cún nào là trứng là hoa.
Cún nào đến mảnh xương già tiêu diêu

Cõng bố về quê

Ngày xưa cha cõng con chơi
Chân con lúc lắc miệng cười ríu ran
Quanh co mấy khúc đường làng
Cha con mình cõng thời gian xa dần

Bây chừ cõng bố trên lưng
Là con cõng cả núi rừng cha ơi
Ước chi nghe tiếng cha cười
Ngâm nga cái giọng ầu ơi ồm ồm

Mãi đi chưa thấy cánh buồm
Con xao nhãng việc sớm hôm cha già
Bố lo cơm áo người ta
Giấu con gánh chịu điêu ngoa một mình

Nâng niu còn chút lung linh
Cha cho con hưởng chút tình từ thân
Cho con cõng bố một lần…
Ngày mai. Đất cát chiếm phần đón đưa

Rừng chiều muối vạt lau thưa
Có người gói ghém nắng mưa cõng về

Con đường

Con đường không phải con đường
Càng không phải cuộc chiếu giường tìm nhau
Con đường không vạt cỏ nhàu
Con đường không cả nhịp cầu lắc lư
Con đường cuối chốn sanh hư
Bao nhiêu buồng phổi tạ từ mầm hơi
Con đường em của xưa tôi
Con đường tôi của rối bời khuôn em
Con đường có tuổi không tên
Càng không phải cuộc mùng mền vì nhau
Con đường có trước không sau
Xương tàn cốt rụi cho màu đỏ thôi
Chim di rớt giọng bên trời
Con đường da bủng rốn lồi y nguyên
Con đường thăm thẳm đảo điên
Còn hai con mắt nhắm nghiền.Đành sao?
7/11/15

Chia

 

Đưa nhau ra chốn cửa công
Mím môi rạch chữ vợ chồng làm hai
Dễ dàng. Ai cứ đường ai
Còn con trẻ liệu chia hai. Cách nào ?

Sáng nay tòa mở phiên đầu
Bé chui nách mẹ rúc vào háng cha
Hiểu làm sao sắp chia xa
Lon ton chạy khắp sân tòa bé lêu…

Sững sờ nghe những lời điêu
Bà như cây sụm xuống chiều héo hon
Có cô nào đánh môi son
Xoắn quanh bên bố mặt còn vênh vênh

Chiều nay mẹ rất mô đên
Bé tha thúi ngóng trăng lên với bà !0

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn