Mùi của tóc mai

0

Đặng Toản

Đêm
Có màu của ly chanh Rhum pha đá
Em đang ngồi nhớ anh phải không ?
Giờ này ngoài sân gió bắt đầu thổi
Và những cành Maple sân sau nhà hàng xóm bắt đầu rung lên
Và anh cũng đang ngồi nhớ em
Anh không cần cố gắng nhiều
Cũng có thể nhớ em
Nhớ em như mọi lúc
Dễ như con nít chơi trò tạt lon
Dễ như chú gấu leo cành bắt tổ ong
Dễ như chàng bợm rượu nốc cạn một ly Vodka hay Whisky
Dễ như…
Dễ như anh nhớ em
Đáng lẽ anh phải nhảy qua một trăm quả đồi để về thăm em
Đáng lẽ anh phải bơi qua một trăm khúc sông để về thăm em
Đáng lẽ anh phải chạy băng một trăm cánh đồng để về thăm em
Đáng lẽ anh phải vượt qua một trăm ngã tư , đèn xanh đèn đỏ đông đặc người , đông đặc bụi khóí và xe gắn máy xe đạp, quẹo phải năm mươi lần , quẹo trái bốn mươi chin lần lạc ngõ hai mươi mốt lần
để về thăm em
Vậy mà , giờ này
Anh lại ngồi đây để chỉ nhớ suông
Một việc làm vô duyên nhất
Mà anh biết em rất ghét
Mà ngày nào anh cũng làm
Đêm
Bây giờ đang chuyển dần qua màu ly cà phê đá
Chốc nữa đêm sẽ chuyển sang màu mắt em
Lúc ấy anh đã ngủ say
Em tha hồ đọc bài thơ anh viết
Trứớc khi đi ngủ
Sẽ may mắn cho anh
Nếu anh mơ thấy
Em đang đọc bài thơ
Trên khóe mắt lăn vài hạt lệ vì cảm động
Và em nhủ thầm
Ước gì có anh ở đây
Bờ vai anh sẽ rung lên và đón một trận lụt kinh hồn
Lúc ấy anh sẽ ngậm trên môi
Sợi tóc mai của em
Và anh sẽ chợt nhận ra
Trong cự ly gần nhất
Mùi của tóc mai …

Houston 2011

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here