MÙA XUÂN VÀ TÌNH YÊU

0

VÕ NHƯ MAI

Trên đời này làm gì có người đàn ông thật sự yêu em
Người phủ phục xuống chân và dâng em thế giới
Anh là người em mất cả đời kiếm tìm, mong đợi
Xin đừng thổi lửa vào lòng, dâng sóng vào sông

Người đàn ông yêu em dạy em biết sâu nông
Bằng cái tâm của người con trai đầy tình thương trìu mến
Trân trọng việc em làm, quý những nơi em đến
Thế giới bao la đợi chúng ta vui vẻ nắm tay vào

Hỡi anh, người đàn ông vừa như một hạt cát dịu dàng vừa như con sóng chênh chao
Cháy bỏng ước mơ thắp sáng tin yêu những tâm hồn yếu đuối
Có phải vì em sẽ yêu anh, một tình yêu không tuổi
Mà bão táp ồ ạt đổ về trên con phố bình yên

Chiều cuối năm nụ hoa đào khoe hương sắc rất riêng
Đoàn người tất tả ngược xuôi tỉ mẩn chăm lo những ngày vào tết
Nhìn lại một chặng đường hằn lên khóe mi dăm ba dấu vết
Tình yêu anh lưu lạc nơi đâu để mùa xuân hối hả kiếm tìm?

Hé hé tìm anh nơi đâu.

TÌNH YÊU

Tháng hai vội lên đường 
Khoác trên mình áo mới
Mẹ têm trầu cũng vội
Tiễn tháng hai bâng khuâng

Chủ nhật gió lâng lâng
Đóa hoa hồng lặng lẽ
Đóa hoa lòng lay khẽ
Đoá hoa đời vô ưu

Một tách trà rất thơm
Một tấm lòng sâu nặng
Một tâm hồn tinh tươm
Bước ra đi? Chẳng đặng

Mặc sông sâu biển mặn
Mặc mưa bão tơi bời
Anh vẫn đợi một người
Nhìn giọt cà phê. Nhớ

Gặp nhau, duyên, hay nợ?
Họa nhỡ chuyện bao đồng
Anh sợ ướt má hồng
Nước mắt em trong quá

Tháng hai dường rất lạ
Rộn rã tiếng nói cười
Đâu đó trên phố người
Em mơ về một cõi

Bình yên vườn son rỗi
Bình yên thanh lá hoa
Bình yên chim hát ca
Cớ gì mẹ lau mắt?

Anh một đời góp nhặt
Hương tình yêu ngọt ngào
Màu tình yêu chênh chao
Đến khi nào, em nhỉ?

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here