MISSING.

0

 
 

NGUYỄN TẤN CỨ
 
Thoát khỏi họng súng kia

lầm lì viên đạn
Bắn vào đêm đen . .. nỗ tung . . . bóng tối
Tôi xé toạc hư vô . . . con đường tốc độ
Cái chớp không thể nhanh hơn . . . ánh sáng
Anh sáng không thể nhanh hơn . . . nước mắt
Tôi biến mất như sương . . . tan như . . . sương

Đừng khóc em thân yêu
Đừng làm đau . . . nụ cười
Đừng làm đau . . . nước mắt
Bên dưới những nệm mây kia là . . . mưa
Trên những giường mưa kia là sấm chớp
Em yêu tôi . . . đùng đùng như bom đạn
Những vết thương trên lưng
Những vết cào trên ngực
Tôi nỗ tung trong cuộc chiến nầy

Tôi tan như khói
Biến mất như . . .không
Hun hút như . . . sông
Mịt mù như . . . bụi
Tôi biến mất
như sương
Không còn tôi
Trong cuộc chiến tranh nầy
Thì em em yêu ơi
hãy tin
Trên những đường phố kia xa lạ
Em vẫn xinh tươi
xinh đẹp
thường ngày
khi nơi đây
Mùa hè vẫn nóng như . . . điên
Mùa thu vẫn vàng như . . .bệnh
Mùa đông vẫn tàn như mộng
khi
Nhan sắc trần gian kia
Đã đến ngày héo úa
Những cuôc ái ân kia
Như trận mạc đã tàn

Mùa xuân
Em không cần một ai
Tôi cũng không cần một ai
No body . . .
but you
Chúng ta cần nhau . . . cần nhau như súng đạn
Như chiến tranh cần đến những . . . xác người

Có đôi khi tôi cần đến những nụ cười
Cho những tiếng khóc đang đến ngày hấp hối
Cho ngày kia vẫn chờ đêm về bội bạc
Cho những mối tình hoang vu
Cây cỏ mọc quanh đời

Đừng khóc em yêu
Nếu ngày mai
cuộc đời kia biến mất
Nếu ngày mai
không một ai
còn chết trên thân người
Thì hãy nhớ
Ta cần nhau dữ dội
khi
Không còn ai
Ngoài chúng ta
Làm nỗi cuộc chiến tranh nầy .

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here