MÌNH ƠI!

0

NGUYỄN ĐỨC MÙ SƯƠNG



Mình ơi ! Tháng Tư 16, 2007

Tạp bút

Ngày nhỏ lớn tồng ngổng tồng ngồng rồi mà sướng thật tôi còn được mẹ, bà nội, mấy dì cu cu kiệu cõng, bế bồng sấp ngửa long nhong quanh xóm. Có hôm mẹ tôi đang giã gạo chày vồ một mình một cối ở xó bếp tôi thì khóc ngằn ngặt mà ba tôi mải mê tập trung tinh lực vắt óc nghiệm giải cho bằng được nước cờ hóc hiểm của ông nội trên tấm phản gỗ kê giữa nhà. Thấy cả hai đấng nam nhi dường như bị điếc mẹ tôi ở nhà dưới gọi vọng lên ơi ới:
Mình ơi! cho con nó thắt .Mình ơi!mình ơi!
.Gọi đến đâu khoảng đôi ba lần nội tôi chợt ngẩng đầu lên đưa tay xoá quân cờ ba tôi mới tỉnh giấc chạy ù vơ quàng cái tao nôi lúc la lúc lắc đưa tôi vào giấc.
Hai tiếng mình ơi! nghe thân thương một cách thắt lòng ấy hơn 50 năm nay tôi chưa hề được nghe lại một lần nào nữa mãi cho đến đêm nay dường như tôi mới được nhập vào cuộc tái ngộ mơ hồ mà vẫn rõ mồn một trong …một giấc ngủ mệt mỏi sau một ngày vật lộn chân tay với một núi công việc ở ngoại ô Houston Texas một thành phố có đông người Việt cư trú nằm phía tây nam nước Mỹ .Tôi như người bị ma ám choàng thức mở computer gõ vội mấy dòng nầy bởi sợ sáng mai thức dậy đối diện với cái thực tế tức tưởi khắc nghiệt sẽ tiêu tán mất cái âm thanh huyền hồ kỳ diệu của hai tiếng mình ơi được ký ức ám thị cho mình đêm qua. Ngay tại quê nhà bây giờ hai tiếng mình ơi cũng là của hiếm huống gì xứ người tất tần tật san bằng cha con, chồng vợ ,thầy trò một lứa me-you.
Có thể cái anh Việt kiều tôi ơi hồi hộp nầy nợ cổ quá chăng ! Chỉ tại lòng tôi nó vậy thì chịu vậy.

16/4/2007

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here