MỆT

0
126

 

Nguyễn Văn Nhân

Xứ người mệt quá bữa hôm nay
Quán cóc ngồi coi mây trắng bay

Ai đi đi miết về vô tận
Bụi lấm đường xa đâu có hay

Nỗi nhớ dài như mấy chục năm
Em xưa thanh khiết ánh trăng rằm

Bàn tay bối rối như men rượu
Chẳng biết trời đông gió lạnh căm

Thành phố gì như cái móng tay
Hai người choáng ngợp mắt môi say

Áo chưa sứt chỉ sao trăng úa
Giá rét đường đêm xám mặt mày

Mệt quá ngồi im nơi quán vắng
Ngày xưa xưa lắm đã xa rồi

Ngó miết đời vui như bóng nắng
Lịm dần theo hớp rượu trên môi.

22.3.18

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn