MẸ ƠI Ở ĐÂU LÀ AN TOÀN, CON NGƯỜI ĐÃ ÁC QUÁ RỒI

0
173

 

Nguyễn Thị Việt Hà

Cỏ đã hỏi như thế khi lướt qua thông tin “Bà nội giết cháu 20 ngày tuổi”. Mình đã muốn giật lại Ipad trên tay Cỏ vì trước mắt Cỏ những thông tin nối tiếp nhau: “Bé 6 tuổi đi mua hàng bị bảo vệ dân phố cắt cổ”; “Người giúp việc bạo hành dã man trẻ 17 ngày tuổi”; “Bạo hành dã man tại trường mẫu giáo tư thục Mầm Xanh”…
Cỏ dằn mạnh chiếc Ipad xuống khi nhìn đến đoạn con dao ghì xuống đứa bé, mắt Cỏ ánh nước pha chút dữ dằn:
– Con không thể để ai làm như thế với Nhật Minh.
Mình muốn ôm lấy Cỏ, nhưng mình chỉ nhìn Cỏ, lặng im, cố gắng nghĩ ra một điều gì đó chất chứa hy vọng để xua tan nỗi hoang mang trong trái tim nhạy cảm của Cỏ. Minh ngồi bên mẹ bình yên vẽ những bóng cây, con đường mà mẹ Hà tóc xù lên trong gió. Cỏ úp mặt vào vai mẹ, cô ấy nấc lên, mình kéo tay Cỏ ngồi xuống, Nhật Minh ngước lên hỏi như một ông bụt: Sao Thảo khóc vậy? Minh đi tìm chiếc khăn, cậu ấy lau mặt cho Cỏ. Cỏ ngả đầu lên vai mẹ bình yên.
Mình biết, Cỏ nhớ đến buổi trưa của mùa hè năm nay, khi run rẩy gọi điện cho mẹ:
– Mẹ hãy về ngay trường Mẫu Giáo, em không theo con và cô Bồng về nhà!
Khi mình đến, Minh run rẩy nắm chặt cổng trường không cho ai chạm đến, đôi mắt thất thần, từ áo cho tới quần ướt nhẹp ói. Mình bước xuống xe mà như muốn ngã, Minh nhìn thấy mẹ, chạy tới, lúc đó con mới khóc, con run rẩy bám lấy tóc mẹ, úp mặt vào trong đó, giọng như vỡ ra từng mãnh vụn:
– Mẹ ơi, con sợ…
Mình không hỏi thêm, mình ra hiệu cho Bồng chở Thảo về, mặt Thảo tái xanh. Mình chào cô và đó là buổi học cuối cùng ở ngôi trường đó.
Về đến nhà, tắm cho Minh, thấy phía sau lưng bên mạng sườn trái một vết bầm đỏ rướm máu, mình cố nghĩ rằng con chạy va đập vào đâu đó. Khi mình chạm lên vết đỏ, Minh cong người nói:
– Cô không yêu Minh, không yêu, không yêu. Cô đánh đó.
Mình quay lại táng tới tấp lên mặt mẹ rồi lại òa khóc. Đêm ấy, Minh run lẩy bẩy, cả người ướt mồ hôi, mặt tái mét, hai tay ôm mặt và chân co lên trong tư thế trẻ sơ sinh… Con nhất định không rời khỏi chiếc ghế sopa, hai tay ôm chặt lấy gương mặt thỉnh thoảng hé nhìn qua khe tay ánh nhìn sợ hãi. Cỏ gào lên:
– Chuyện gì đã xẩy ra ở trường Mẫu Giáo đó hả mẹ? Tại sao mẹ không đến hỏi…
Mình úp mặt vào gối, ngồi bên cạnh Minh, bật khóc. Không phải vì mình thương Minh đến mức ủy mị như vậy mà… mình bất lực!
Mình sẽ làm gì trong hoàn cảnh đó? Không một chứng cứ trong tay? Và nếu hỏi về vết thương, mình chắc chắn sẽ được nghe câu trả lời:
– Minh hiếu động chạy nhảy va vấp té…
Nếu mình truy ra bằng được bằng chứng, thì sẽ làm gì được nữa, cùng lắm sẽ là kiểm điểm. Nếu mình truy ra rất nhiểu bằng chứng, thì sẽ làm gì được nữa, cùng lắm chính quyền sẽ giải tán điểm trường, kẻ thủ ác sẽ phải trả giá… Rồi sự việc ào lên như sóng rồi tan loãng vào hàng ngàn sự kiện nối tiếp nhau.
Chúng ta đã ác quá rồi!
Trong nhà mẹ có thể giết con, bà nội có thể giết con,người giúp việc có thể giết con; ở trường bảo mẫu, cô giáo mẫu có thể giẫm chết con,; ra ngoài đường bảo vệ dân phố có thể giết con…
TRỜI ƠI, CHÚNG TA ĐÃ ÁC QUÁ RỒI!
Không thấy sao? Cái ác đang chồng lên cái ác! Bi kịch nối dài những bi kịch! Chúng ta ngày càng trơ lì ra và chịu đựng cái ác gần như một thói quen và đang chấp nhận nó.
Mình luôn dẫn con theo khắp nơi trên đất nước này, trên hành trình rất đẹp của mẹ, chỉ cho con thấy những chân trời ngát xanh, những mầm thiện mẹ ngày ngày vun vén, những con người từ ái tốt đẹp… Sao buổi chiều nay, lòng mình ngập tràn bất lực, nhục nhã, thổ thẹn và căm giận chính bản thân mình. Những lời ca tụng cuộc sống như chiếc bình pha lê từ trên cao bị gió xô đổ xuống, vỡ tan tành trước mặt Cỏ.
Mình đi ngang những khu trung tâm thương mại, những khu nghĩ dưỡng, những biệt phủ, lâu đài… thấy chúng ngày càng rộng ra. Nhà trường thu bé lại. Sân chơi đầy hàng quán. Bỗng dưng cảm thấy tức ngực. Cánh đồng mất rồi, bãi trống lớn nhất còn lại chỉ có thể là bãi rác…
Mình muốn đến tận Quốc Hội để hỏi chủ tịch nước, thủ tướng chính phủ, tổng bí thư Đảng rằng:
– Bọn trẻ của chúng tôi sẽ phải sống như thế nào trong thời đại hoang mang này?! Đất kim cương, đất vàng, đất bạc dành cho ai? Đất của nhân dân đâu…
Trời ơi, có ai trả lời cho mình được hay không?
Nguồn FB Việt Hà

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn