m ê s ả n g

0
218

 

 

Nguyễn Hữu Phú

tôi ngồi dưới mùa thu
nghe tiếng khóc của cây
nghe tiếng khóc của lá
nghe tiếng gió lạnh lùng
chia xa

tôi ngồi dưới mùa thu
thấy con mèo hoang nằm co ở góc nhà hoang
phía đối điện
tôi thấy cô gái vẫn ngồi từ rất lâu bên ô cửa
và đèn vẫn sáng
nhìn xa xăm xa xăm

bên ngoài trời phả đầy sương
hàng cột điện trầm tư
mái ngói trầm tư
con đường trầm tư
ánh đèn võ vàng
mong manh
mong manh

tôi ngồi dưới mùa thu
nghe cơn đau sấp ngửa
nghe cơn đau co quắp
nghe cơn đau mê sảng

tôi ngồi dưới mùa thu
nghe
hồn
đau
rưng rức.

Nguyễn Hữu Phú

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn