LỜI RÊU RONG

0
63


 Trần Trình Lãm

Thôi người
đã mộng thiên di
Thôi ta
rã cánh từ bi mất rồi

Thì đem mưa
xuống lưng trời
Thì lưa thưa
một chút cười trên môi

Người như Thu
nhuốm bên đồi
Mang mang vài ánh vàng trôi
hững hờ

Ta như ngọn khói
lặng lờ
Gửi hồn phiêu lãng vào thơ
tặng mình

Thì trao
nửa gánh nhân tình
Bán cho hư ảo
ai xin cũng đừng

Thì môi người
có rưng rưng
Chiêm bao
dành trả cho từng đêm xa

Còn chăng ngày cũ
và ta
Nát nhàu nhân ảnh
phôi pha tóc bồng

Xòe tay
nắm lấy thinh không
Ta trôi
như thể cuồng ngông với đời

Thôi người vạn dặm
trùng khơi
Thôi ta rót cạn
một lời rêu rong.

NHẠT

Bỏ cả mùa thu để làm thơ
Tìm những con chữ se sắt
lạnh
Không gian chật chội ghim những vệt kim kẹp giấy
Cứ đầy lên
xộc xệch
quăn khô
Nhạt
Bời bời như gà mắc tóc

Âm thanh hỗn độn của chiếc thùng phuy vừa trút hết nhựa đường va đập trên chiếc xe gom phế liệu
Loang ra con phố bán hoa giấy
Quá đát một lời mời qua đường
Nhạt
Sự tung hê bật ra từ hai đầu gối

Nhạt cả lời cầu kinh của Giu-đa
Nhạt cả hoàng hôn trên đồi Gô-gô-tha
Nhạt cả ánh mắt vị mục sư già sau lần đức tin bị đánh mất
Nhạt cả em hôm qua dùng láp tốp viết thư tình

Ly cà phê đen viên đá tan nhanh
Trời thì gió và lá thì rụng
Mái tóc gầy lưng gù mắt cận tay xương xẩu cằm đầy râu
Pha loãng như bát nước ốc
Nhạt
Nơm nớp con mọt sách gặm nhắm áng thơ có cánh xô đẩy cảm xúc về chiếc xe chở phế liệu

Nhà thơ chuyên nghiệp nhà thơ không chuyên ư?
Cảm xúc chuyên nghiệp cảm xúc không chuyên ư?
Kẻ cắp chuyên nghiệp kẻ cắp không chuyên ư?
Sinh nở chuyên nghiệp sinh nở không chuyên ư?
Trước thánh – đường – ngôn – ngữ
Sự vật trong con lạch vô danh trở nên u mê tăm tối
Muối của đời đang ở đại dương./.

KHÚC ĐỒNG VỌNG MÙA ĐÔNG

mai tôi về phố
còn hay mất
bước người đi nhè nhẹ
dưới trăng
thuở mùa đông đắm chìm
cây thấp
và mưa bay ướt mộng
võ vàng

thời gian trôi nhanh đến lạ lùng
những bóng chiều xa
rồi lại hiện
những mái chùng xô như sóng
có cũ càng phai nhạt
dặm trường

mai tôi về
đường ấy còn sương
giăng qua
lối người vừa bước vội
nghe lành lạnh bàn tay
gầy guộc
buông thả ngày đồng vọng
giấc lành

người ở đâu
cuối ngõ phiêu bồng
mưa
lặng lẽ bên rèm lụa mỏng
chiều vừa khuất
và trăng như bóng
lướt qua thềm nhòa nhạt
giữa ngàn đông.

Chia sẻ
Bài trướcBa bài thơ của Khaly Chàm

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn