Lê Bích Nga

0
461

 

 

Mặc Nhiên

Ngày Mẹ rót Hội An vào em

trời mùa thu hay đông?

mà mắt xanh cổ tích

mà màu môi ngói nung

Ngày Cha bón bình yên trái tim em

trăng đẫm vàng bến sông

ca dao làm nhịp phách

tình yêu của vô cùng…

 

Đêm khỏa thân lời thì thầm của anh

Mặc nhiên

khóc, cười

định mệnh

Em vụng về

dang dở một thời kinh.

 

CÒN CÂU NHẬT TỤNG

 

Khoác áo cùng đồng tu

em tìm về bóng Phật

hằng đêm trăng mờ vào ngày nguyêt lộng

quên cháu con ở xa

quên anh tựa cửa

quên câu thơ từng đêm nghe cựa

cõi phù hư

 

Em vẫn biết sau ngày mai

sẽ có ngày mai khác

như trăng kia

tạo tác khuyết đầy

thương nỗi ly hương cháu con dằng dặc

và câu thơ một thời buộc chặt

em biết cất nổi nhớ anh vào đâu

khi trời mưa mau…

       DỊU DÀNG CÓ PHẢI        

Một mình em

ngồi nghe Ly* khóc

chiều buông

thác đổ, đồi nghiêng nghiêng

phố núi gần

mà Đ’rao cánh mỏi

nhịp gùi sơn nữ cười lúng liêng

 

Biển Hồ và em

sương giăng mờ

sợi buồn đăm đắm bóng chiều rơi

áo phai từ độ quỳ chưa thắm

không phải mùa thu

mà vàng thêu!

 

Pleiku ơi…

dịu dàng có phải

men cần say

cho lòng quắt quay…

*Ly: Thác Iyaly

 

 

 

Chia sẻ
Bài trướcGIẬN NHAU
Bài tiếp theoTạp văn Nguyên Lạc

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn